Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/10/2025 08:17, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/10/2025 08:56, số lượt xem: 68

Đi về đến phủ xa xôi
Vẫn là chốn cũ nàng ngồi thềm đây.
Vẫn là một bức màn mây
Vẫn là khung cảnh nhìn đầy xa hoa.

Họ Tiêu nay mới bước ra
Nhìn nàng mà chẳng nhận ra được nàng.
Chỉ xem tấm lụa hoa vàng
Đẹp như tấm đã trình làng dâng vua.
Thế rồi ngỏ ý bán mua
Hỏi nàng đôi chút để xua nghi ngờ:

“Nghe danh nàng dệt lụa tơ
Lụa đây đẹp tựa sương mờ nhân gian.
Vua xem kinh ngạc vô vàn
Muốn tìm cho được nàng về trong cung.
Chẳng hay nàng có thuận lòng
Tơ kia có thực là nàng dệt ra?”

“Bẩm ngài, quả thực do ta.
Lụa kia cùng với hoa là ta thêu.
Trước đây bởi gió cuốn xiêu
Mà bay tấm lụa ta thêu ra ngoài.
Tiếc lòng chẳng biết do ai
Nên nay ta mới ra ngoài tìm xem.”

“Vậy người hãy dệt ta xem
Chẳng may tơ ấy ngươi đem từ ngoài.
Dẫn người mà có gì sai
Tội này vua xếp vào loài khi quân.
Bạc vàng, chức tước dẫu cần
Nhưng đầu khó giữ thì cần bạc chi.”

Oanh nghe thấy vậy cười phì
Đáp rằng: “Xin chớ lo gì việc đây.
Tôi đây có thể dệt ngay
Dâng lên tấm lụa để ngài tin cho.”

“Ấy thì còn có chi lo
Mời nàng cứ đến nhà kho mà làm.”

Hỡi ơi khó đổi lòng tham
Trời xui đất khiến biết làm sao hơn.
Dập dìu nắng rọi mưa cơn
Tay nàng kéo sợi, tay đờn câu ca.
Tiếng đâu như hạc bay qua
Tiếng đâu thánh thót như là chim kêu.
Vòng quay khung cửi đều đều
Kẽo cà kẽo kẹt như trêu lòng người.
Biết bao oan trái ở đời
Cũng như tơ dệt, chẳng rời xa nhau.

Rộn ràng đến bốn ngày sau
Nàng đem tấm lụa đưa vào cho xem.
Họ Tiêu trông thấy mà thèm
Định liều bấm bụng muốn thêm lụa trời.
Bèn ra mời nàng nghỉ ngơi
Rồi đem tấm lụa cắt rời thành hai.
Một đem giữ lại cho ai
Một đem dâng đến trên đài cho vua.

Mưa kia chưa đến đã xua
Trời quang một nẻo, lòng vua vui mừng.
Biết tin thiếu nữ dệt sương
Quan Tiêu tìm thấy quả dường không sai.
Mong cho gặp được nhân tài
Để vua giữ lại lâu dài trong cung.

Đêm đen lắm những mịt mùng
Vòng xoay số phận đã dừng ở đây.
Từ khi giữ được lụa mây
Họ Tiêu kia trải những ngày ốm đau.
Tóc thì rụng trước rụng sau
Bệnh thì trở nặng, người đau mệt nhoài.
Đêm mơ những giấc mộng dài
Thấy người phụ nữ tóc tai loà xoà.
Mắt tuôn những hạt lệ sa
Miệng cười dị hợm như là quỷ sai.

“Lạy bà, trót lỡ với ai
Thì nay bà cứ tìm ai mà đòi.
Chớ cho ám hại đến tôi
Xưa nay đâu dám ra loài ác nhân.”

“Ngươi mà không phải ác nhân?
Lại đây nhìn rõ thật gần xem ai.
Khi xưa ngươi hại những ai
Thì giờ người trả lại đây nợ đời.”

Nói rồi lại nở nụ cười
Tiếng vang văng vẳng như lời âm ty.

“Ngươi nhìn thật kỹ ta đi
Khi xưa ngươi đã làm gì với ta?
Là ngươi đã hại con ta
Hại ta tự vẫn trong nhà này đây!”

Họ Tiêu bủn rủn chân tay
Nghiêng đầu nhớ lại những ngày xa xôi.

“Khoan khoan ta đã nhớ rồi
Bà đây trước đến phủ tôi ở nhờ.
Bởi tôi say nguyệt mê thơ
Mà gây những nỗi nhuốc nhơ cho bà.
Nhưng do bà chẳng chịu ta
Nên ra tự vẫn trong nhà mà thôi.
Thị Oanh cũng đã lớn rồi
Phải đâu đã chết như lời bà đây.
Thuở xưa nuôi nấng trong tay
Lớn lên đã gả sang ngay nhà giàu.
Cuộc đời sung túc về sau
Chẳng lo ăn mặc còn cầu gì hơn.”

Lại nghe vang vọng tiếng đờn
Thoắt trông lại thấy dập dờn bướm ong.
Đầu đau, mắt cứ xoay vòng
Choàng cơn mộng lạ mà lòng ngổn ngang.
Gọi người chạy chữa thuốc thang
Chẳng hề huyên giảm, bệnh càng nặng hơn.
Bởi ai nên nỗi nguồn cơn
Bởi xưa gây nghiệp nên giờ trả oan.

17/08/2025