Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 09/12/2025 18:37, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 09/12/2025 18:39, số lượt xem: 67

Có những cái sai không thể nào sửa được
Càng vá víu thêm, càng thành những vết rách khó lành
Cứ mỗi lần cố gượng, ta lại thấy mình xa sự thật một bước
Như người đi trong sương, càng bước càng mất dấu bàn chân.

Chỉ còn cách là đừng sai nữa
Hoặc lặng lẽ bù vào những việc khác tử tế hơn
Những việc nhẹ như hơi thở
Nhưng đủ nâng ta dậy khỏi những ngày chao đảo.

Tại sao ta càng chắp vá thì lại sai thêm?
Có lẽ vì trong mỗi người đều có một bản năng
Cứ muốn che giấu những điều làm ta xấu hổ
Và càng che đi thì càng hiện rõ hơn
Như vết mực loang trên trang giấy mỏng.

Hay bởi ý thức người ta vốn chậm lớn
Phải trải qua nhiều cơn gió dữ
Nhiều lần ngã úp mặt xuống bùn
Mới hiểu một điều đơn giản nhất:
Cái sai thường đứng ngay trước mắt
Mà ta cứ mải nhìn đâu đâu.

Không bao giờ nhận ra cái sai của mình ngay trước mặt
Nên ta cứ tiếp tục vá víu, tiếp tục gượng ép
Cứ tin rằng chỉ cần cố thêm chút nữa
Mọi thứ rồi sẽ yên ổn như ban đầu
Nhưng sai lầm không biết im lặng
Nó cứ gọi tên ta bằng giọng trầm và buồn
Trong những đêm ngồi một mình, không thể ngủ.

Và ta lại chắp vá, lại gượng ép nhiều hơn
Như kẻ sợ mở cửa nhìn vào vết thương đang sưng đỏ
Cứ trùm chăn, cứ hy vọng trời sáng
Nhưng trời sáng hay không
Vết thương kia vẫn còn đó.

Và rồi đến một ngày, ta buộc phải dừng lại
Buộc phải đối diện với điều ta luôn tránh né
Buộc phải tự hỏi mình câu hỏi khó nhất đời người:
Ta thực sự muốn sống ra sao?

Nếu còn muốn bình yên
Thì phải biết rời bỏ những nếp sai cũ kỹ
Phải biết cúi xuống lượm lại chính mình
Từ những mảnh vụn của những lần lầm lỡ.

Vì có những cái sai lầm không thể sửa được
Nhưng con người thì có thể đổi khác
Nếu ta dám một lần nhìn thẳng vào sự thật
Và bước tiếp, bằng đôi chân không còn run rẩy.

Và như thế, ta lại bắt đầu học cách đúng từ những lần sai
Học cách thương mình hơn từ những năm tháng tự làm mình đau
Học cách đi những bước nhẹ
Để mỗi ngày soi gương, ta thấy mình bớt cũ
Và đời bớt mờ đi dưới ánh nhìn đầy hy vọng.

18h32p, ngày 8 tháng 12 năm 2025

Cảm ứng: “Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá gượng ép chỉ càng làm sai thêm.
Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác.”

- Trong vở kịch: Hồn Trương Ba, da hàng thịt -
Tác giả: Lưu Quang Vũ (1948-1988)