Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Con chưa từng thấy biển
Chỉ nghe tiếng sóng qua lời ru của mẹ
“Hoàng Sa... Trường Sa... là máu thịt...”
Câu ấy con học từ thuở lên ba.
Ba con đi biển
Từ ngày con chưa biết gọi tên ba
Mẹ cứ nói: “Ba đang canh sóng”
Canh những hạt cơm tròn, những giấc mơ con rộng
Mà không một lần gọi điện về nhà.
Con học thuộc đảo
Như học thuộc bài thơ đầu tiên
Có tên Cô Lin, Sinh Tồn, Phan Vinh...
Những cái tên không nằm trong truyện cổ tích
Nhưng mẹ kể mãi như thần linh giữ đất
Nên con tin – như tin cổ tích ngày xưa.
Mẹ thắp hương mỗi chiều
Trước tấm ảnh ba
Nơi cánh buồm bay ra khỏi khung gỗ
Con hỏi: “Biển xanh, sao ba không trở lại?”
Mẹ chỉ lặng thinh...
Rồi lấy tay vuốt tóc con:
“Chắc ba về vào một ngày gió chướng...”
Có thể biển không sóng
Cũng chẳng bão giông
Nhưng tim mẹ ngày nào cũng chòng chành lo lắng
Khi nghe tin ai đó
Vừa trồng được một nhành rau trên cát
Hay con tàu nào mất liên lạc ngoài khơi xa.
Mẹ bảo biển là quê
Mà đảo là nhà
Nơi có các chú, các anh như ba
Vẫn hát “Tổ quốc gọi tên mình” mỗi sáng
Họ đi xa mà lòng còn gần lắm
Với mảnh đất quê mình – giữa biển bao la...
Con lớn rồi, mẹ ạ
Con hiểu được vì sao ba đi
Vì sao gió thổi
Và vì sao sóng vỗ
Biển đảo không chỉ là địa danh
Mà là trái tim mình – đang đập giữa ngàn khơi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.