Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tặng Băng Sơn

Chợt thức giấc vội vàng
mặt hồ chừng động gió
ngọn đèn khuya góc phố
cứ rung hoài bóng cây

Chiếc lá rớt vèo bay
như một lời nhắc nhở
cây mấy mùa trăn trở
bứt đi từng giọt buồn
ruột cồn trăm nỗi nhớ
rễ bò quanh ngổn ngang
thương yêu dồn đỏ lá
rưng rưng trên cành bàng

Những năm dài trông đợi
tình cây như tình người
đêm đêm thầm thĩ gọi
có phút nào quên nguôi...


Hà Nội 1960

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]