63.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi karizebato vào 08/09/2009 02:14

Anh vô danh đứng lên bằng đôi chân hy vọng của mình
cây vô danh đứng lên bằng chính rễ của nó
đất đai cằn khô chưa bao giờ bình yên

Anh vươn tay về phía giấc mơ tàng hình ngọn gió
như cây vươn về phía cao xanh
bằng cành của nó

Không hiểu nổi tại sao anh và cây bị chém bị đốn
không lẩn trốn và không thể lẩn trốn
anh nấp vào bóng anh

Anh vặt trăng sao rịt lành vết thương
thấm giọng giọt sương nước mắt em long lanh mảnh vỡ
và bắt chước lá cây bình thản hát mỗi lúc gặp gió

Lại đứng lên một lần nữa... một lần nữa... một lần nữa...
anh chờ em cơn mưa phục sinh
ô dù che anh là chiếc bóng chính mình


Cuối năm Giáp Tuất, 1994

Nguồn: Nguyễn Duy, Bụi, NXB Hội nhà văn, 1997