Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Cao » Trác Phong thi tập
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:08
枕戈曾已積年心,
芳爛山頭夜一臨。
我僕亦甘霜雪苦,
人情多似澗溪深。
三更角落風前響,
萬里松低月下陰。
籌略意中難寐去,
猶然索獸未窮林。
Chẩm qua tằng dĩ tích niên tâm,
Phương Lạn sơn đầu dạ nhất lâm.
Ngã bộc diệc cam sương tuyết khổ,
Nhân tình đa tự giản khê thâm.
Tam canh giác lạc phong tiền hưởng,
Vạn lý tùng đê nguyệt hạ âm.
Trù lược ý trung nan mị khứ,
Do nhiên sách thú vị cùng lâm.
Gối dáo, lòng này từng đã chất chứa nhiều năm,
Đỉnh núi Phương Lạn đêm nay mới đến một lần.
Đầy tớ ta cũng cam chịu nỗi khổ tuyết sương,
Tình người phần nhiều sâu như khe suối.
Ba canh trước gió chìm trong tiếng ốc,
Muôn dặm thông hạ thấp bóng dưới ánh trăng.
Trong lòng trù tính phương lược khó mà ngủ được,
Săn thú vẫn còn chưa chạy cùng rừng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 05:08
Gối dáo bao năm vẫn nhủ lòng,
Đêm nay Phương Lạn mới lên cùng.
Tớ thầy cùng chịu phong sương khổ,
Thói bạc thường như lạch suối nông.
Trước gió ba canh chìm tiếng ốc,
Dưới trăng muôn dặm phủ hàng thông.
Bận lòng trù tính khuya khôn ngủ,
Đuổi thú trong rừng chửa đạt công.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.