Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Hai mươi năm lẻ những mơ màng
Cuộc thế xem qua đã chán chường[1]

Lúc đạt chẳng qua nhờ vận mệnh
Khi cùng chớ cậy có văn chương
Theo thời cũng rắp tìm nghề khác
Bẩm tính đà quen giữ nết ương
Thời thế, rủi may, thời cũng mặc[2]:
Ai dư nước mắt khóc giàu sang.


Chú thích:
[1]
Có bản chép là "Rằng đây há phải khách tầm thường, Theo thế cho nên phải giữ giàng". Câu 2 còn có bản chép "Mắt thấy từ đây mới rõ ràng".
[2]
Dị bản: "Hễ chuyện rủi may thời chẳng trách".


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]