Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bính » Hương cố nhân (1941)
Đăng bởi tôn tiền tử vào 23/08/2021 14:20
Chả trách Mai Thơ bảo mãi mình:
- Anh đừng phụ kẻ rất yêu anh.
Thì ra họ tưởng mình như họ,
Họ tưởng rằng ai cũng bạc tình.
Em có bao giờ hiểu được tôi,
Giờ đây em đã phụ tôi rồi.
Cho tôi được khóc vì tôi thấy.
Tôi đã tan hoang cả kiếp người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.