Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đông Nhật
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:51
Người bạn lớn tuổi của tôi thèm ăn thịt.
Không ngại ngùng, anh nói ra điều ấy.
Trong ánh sáng không màu, sững thấy
những khuôn mặt bủng vàng
những thân người lạnh bầm khô quắt
trôi tuột vào cổ họng tối om.
Lũ quỷ no tròn có dáng tiên ông
thong thả nuốt những nhà máy những cánh đồng xanh mướt
những thác mồ hôi những sông nước mắt…
Choàng tỉnh giấc, buồn nôn tận óc
tưởng trong miệng mình thịt đồng loại tanh um.
Miệng quen mắm muối tương cà
tự nhiên thèm thịt.
Không tự nhiên là kẻ dư thừa
không thèm ăn thịt.
Xin giới thiệu trước toàn thế giới
sự thật công nhiên bỏng mắt - tim người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.