Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:15

Đêm. Tôi thức dậy lúc ba giờ. Và buổi sáng ấy
tưởng như sờ thấy được. Khi đưa tay bật công tắc đèn
tôi ngỡ chạm vào mặt em lạnh giá.

Có phải đó là lần chia tay cuối cùng của chúng ta.

       *

Trong câu chuyện rời
tôi đã nói như mê
về buổi chiều mưa xám, con đường đầy gió sông Hương
một thân cây bị bóc trần giữa Đà Nẵng 1968
nẻo đất thơm bóng xanh những giờ trốn học năm 17 tuổi…

Tất cả, là câu chuyện hơn ba mươi năm trước.

Có thể em chẳng nhớ gì.
Nhưng em đang sống lại.
Khuất sau thời gian không có chia ly.

       *

Và buổi sáng trên sân bay. Mùa xuân
chỉ còn nơi mắt em
ánh phản chiếu khoảng trời nhạt vấn vương
hàng cây phố lầu cao lơ đãng mây.
Lướt qua…

Chiếc mũ nhỏ màu xám của em
đã chìm trong náo nhiệt những thân người những chiếc va ly lớn.

       *

Tôi sẽ tiếp tục cuộc sống này
yên lặng đo sức căng của ngày chưa tới và những năm tháng không còn
như em. Như nhiều người khác.
Chúng ta lướt qua gần nhau
và gởi lại bên lòng mơ hồ tiếng động.

       *

Những tiếng ấy sẽ lớn dần
trong mỗi chúng ta
để chúng ta lại gặp nhau giữa ngày ra đi
như một mùa xuân phục sinh ứa máu.


10.2000

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]