Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đông Nhật
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:13
Nơi cánh cửa căn phòng tôi tạm trú, hơn ba mươi năm trước
em đã đến gởi lại đôi dòng chữ
rồi trôi vào thời gian mất dấu.
Trên đời sống này, đã đi qua nhiều cánh cửa
có cánh cửa khép lại khung trời lạnh và buồn
có cánh cửa hân hoan, phát sáng tiếng cười rực rỡ…
Đôi khi mơ hồ bóng hình ai
lướt qua trí nhớ một chiều đông
giữa bước chân em lạc đường mưa phố lạ.
Những con đường cứ dần dần rời xa, không hề gặp lại
những con đường khác nhau của chúng ta
đuổi theo sự sống cùng cái chết.
Có thể tôi vừa đặt chân lên chỗ em qua.
Có thể em từng dừng lại nơi tôi ngồi nghỉ mệt…
Giờ đây phía trước tôi con đường khác cánh cửa khác
còn in bóng bàn tay em ngập ngừng trên
tay nắm, ngày nào.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.