Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đông Nhật
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:17
Bằng đôi mắt không nhìn và bàn tay em lạnh
anh đã thanh toán vài ảo tưởng thời gian
bằng giọng nói trầm đục của em
anh gom lại thanh âm ngày chưa đến.
Phía sau đôi vai, khi trùm bóng cơn mê
em cất giữ mảnh trời vỡ
khi em thấm vào anh những tháng năm rũ rượi
không khí mở ra cánh cửa rạng ngời.
Cuộc đời có thực hay không, anh không biết
nhưng chúng ta những sợi máu cuồng nhiệt lặng thầm
là con đường mù loà tỉnh thức.
Không chia lìa dù không mãi mãi
trên dòng ánh sáng hồi sinh
từ bóng tối ấm nồng vô hạn.
Như hơi thở. Đến ngày cuối.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.