Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Ngô Văn Phú
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 10/12/2025 21:20
Cỏ đang thì có màu tím như sương
Giăng ngang lối như một trò nghịch ngợm
Hay gây sự, mỗi khi ai chạm đến
Lại thân thương cùng chim chóc, côn trùng.
Tôi đã nhìn thấy đám sẻ đồng
Nằm phơi cánh trong cỏ may tím ngắt
Lũ châu chấu, cào cào chạy lụt
Ào lên đê, bám gộc cỏ may già!
Có một lần đi dọc con đê,
Tôi quên, để cỏ may găm chi chít
Đó là lần đầu tiên tôi biết
Những dịu dàng, cháy bỏng của tình yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.