Bố đâu?
Mẹ tôi thường hỏi khi tôi tròn một tuổi
rồi tôi chập chững chạy đến cạnh bàn
trên bàn có tấm hình của bố
Tôi đưa tay chỉ chỏ, bi bô: Bố đây
Thật ra tôi chẳng hiểu gì đằng sau hai từ đó

Mẹ kể rằng một hôm vào buổi sáng
giữa ngày xuân trời u ám
mẹ tôi ngồi lên chiếc ghế nan để ngoài sân
bà đặt tôi vào lòng
còn anh Milan đứng bên cạnh
Phía sau lưng là bức tường rêu xám
Trong những năm chiến tranh
mọi thứ đều quá mong manh
riêng cái hình ảnh mẹ con quấn quýt là còn lại
Một người nào đó đã chụp cho gia đình tôi tấm ảnh
để mẹ tôi gửi vào trại tập trung Buchenwald cho bố
Tấm hình có thể làm sáng lên niềm hy vọng đau nhói nơi bố tôi
giống như hình ảnh thiêng liêng của một người sùng tín

Đối với bố tôi
đó là tài sản quý giá nhất
mà năm 45 ông mang theo về nhà
Trên tấm hình, mẹ tôi như muốn nở nụ cười
nhưng sao nó cứ giống như một vết thương đau
và biết bao nhiêu năm sau
trong tôi vẫn còn nhức nhối


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)