Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/10/2014 03:15

Đêm qua lại mơ em kéo như lướt ván
Bàn chân thuôn dài mặt nước

Sóng rẽ sang bên
Ghì níu tay em
Khuôn mặt phấp phới

Em nói to trong luồng gió bạt
    - Có quán tính rồi anh hãy tự bay

Anh nhào lộn giữa gió và nước
    tôm cá và mặt trời
    rong rêu và mây trắng
    ký ức và mộng tưởng

Nghiêng sang trái
Nhắm mắt xoay phải mấy vòng
Anh là vận động viên kiện tướng
Hạt giống số Một

Tiếng vỗ tay
Thần tượng giữa lòng khán giả
Làm xiếc trên nước

Bình tĩnh nhớ lại
Mọi khán giả đều khuôn mặt em

*

Anh tỉnh dậy chùm hoa lộc vừng còn ngái ngủ
Biển ngoài kia vẫn ngủ
Bờ cát duỗi chân mây

Em thở đều tiếng sóng
Buông lưới mềm chìm đáy ban mai

Hàng cây mơ màng chôn chân
Những bóng mát gối lên nghiêng ngả

Con cá lơ ngơ dậy sớm
Bơi nhè nhẹ
Quẫy đuôi cũng nhẹ
Tự buông mình vào tấm lưới ban mai

*

Gió mạnh làm em viêm họng
Điện thoại không rõ tiếng
Chỉ thì thào, thì thào...

Anh đã gặp tiếng động bên tảng đá ven biển
Sóng cũng thì thào, thì thào...

Bàn tay đám mây muốn chộp lấy anh
Biết trốn vào đâu nơi gió to biển rộng
Anh níu vào tảng đá

Cảnh vật đang xoá nhoà anh
Chỉ tiếng sóng kia biết nói
Vẫn thì thào, thì thào...

Âm thanh mơ hồ sợ hãi

Khi biển và đám mây thân quen
Em cũng qua cơn mất tiếng trái mùa

Biển thì thào, thì thào trở lại

*

Chao đèn màu ghi
Chân đèn màu nâu
Em xa ánh đèn anh không nhìn thấy

Tựa nhà ngoại cảm đánh mất khả năng
Dù đã châm thêm ngọn lửa

Chiếc kẹp tóc thoáng qua vòm cổng
Ai liệng đồng xu vào miệng giếng sâu
Con ong ngập nhuỵ hoa
Con cá lôi chiếc phao mất hút

Em ở đâu thắp đèn lên cho anh nhìn thấy

*

Ban trưa sấp mình hồ nước
Thả trôi bồng bềnh

Miết sóng cơ thể
Bấu vào lưng, cào xiết bờ vai

Quyền trượng rắn đanh vươn chiếm đoạt
Đất quanh đây chuyển động
Núi đồi, mặt nước nhấp nhô

Đất ầm vang
Nứt toác, lộ thiên từng vỉa quặng
Tiếng chó tru khản đặc

Vẫn hiểu nhau dù quên tiếng nói
Đã yêu. Hiến dâng. Đã sống

*

Nắng mới yên bình
Tàu lá cau rơi nhẹ
Gió mát
Ngô đang thụ phấn

Nhắm mắt đền đài cao vút, núi non sừng sững
Tiếng búa đóng cọc bê tông ngập đất
Nút sâm-panh bay vụt lên trần
Rượu thơm tràn nền nhà
Những chiếc ly trong

Hạt gạo oằn mình
Nát thành bột trong cối đá
Khúc xương reo nồi hầm nhừ

Dịu dàng bên em
Ngọn tháp
Đá núi sừng sững

Hơi thở mưa bay lất phất
Phấn thông vàng phủ nhẹ lên anh
Gió trong miệng lao xao ấm nóng

*

Bên em hành lễ mặt trời
Ngọn thác, bờ sông lớn
Bóng anh trong tiếng nước chảy

Chú bê non dụi vào lòng mẹ
Cún con quẩn quanh luồn lách chân người

Lưỡi gươm sáng chém vào mặt đất
Thèm tiếng nổ lớn, tiếng đổ vỡ
Những dây cáp trì níu đứt phựt
Con đê vỡ toang tràn lũ đồng bằng

*

Con giun oằn mình đất ẩm
Chim cắt nhào lộn không trung

Anh u mê không chân em tay anh
Hơi thở lạc trong làn tóc rối
Tung lên bọt sóng quay tròn
Con trăn khổng lồ xiết con mồi nhỏ

Ngực anh căng lên tức sữa
Thèm được nâng niu bú mớm
Cơ thể nguội dần
Mái tóc chảy
Mở hồ nước thanh tân

*

Bên nhau thành thân cây
Nhựa cuộn vào cơ thể

Thớ gỗ nở thêm bao vòng rộng
Ghì lạch nguồn tuôn chảy
Vươn xa cành bổng cành la

Cây cao đứng sững
Trổ nụ mầm trên mắt trên môi

Lời tra hỏi yêu anh không
Chợt gió thốc lên khắp phía
Thân đung đưa tóc bay xào xạc

Lặng yên cho đàn sẻ nâu đậu xuống
Gió giật mình bay vụt lên cao.


Nguồn: Mai Văn Phấn, Bầu trời không mái che, NXB Hội nhà văn, 2010