Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 14/03/2026 20:40
nếu giữ em lại bằng tình thương tôi có
thì em có ở lại thêm đôi lần nữa không?
nếu vì em muốn chết người mới gửi tình nồng
thì em xin chối từ cảm tình
đong bằng lòng thương hại
người giữ em sống bằng tình yêu?
không, là người đang huỷ hoại
vì nếu người muốn gửi
thì đã vun vén ngay từ đầu
chứ không phải đợi em chìm xuống
tận đáy vực sâu
người mới ném dây thừng bảo em,
là người sẽ giúp đỡ
giờ em đâu cần bàn tay người cứu trợ
khoảnh khắc em cần nhất người đã bỏ qua rồi
và giờ người đang bảo,
người giúp em đấy thôi
khi em đã tả tơi và vỡ vụn, tan nát?
người giúp được gì đâu - cũng như bao kẻ khác
coi lời em nói chỉ là trò đùa dai
đến khi em nhảy xuống người sốt sắng thở dài
“sao em không tìm người mà lại làm như thế?”
em đã tìm đến người vào khoảnh khắc tồi tệ
cũng đã cầu cứu rất nhiều người xung quanh
cho đến khi thể xác của em
đã không bao giờ lành
mọi người vẫn lạnh tanh,
nghĩ lời em kể là áp lực than thở
thà em không tìm đến một ai
để mong cầu giúp đỡ
em sẽ không thất vọng và bước đến đường này
nhưng em tìm đến người trong một lần khó thở
người có nhớ rằng người đã tàn nhẫn buông tay?
rồi giờ người đến cứu
một kẻ chỉ còn lại xác thây?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.