Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 22:42
và nỗi nhớ là gánh nặng - em biết đấy
thà ta quên hết thảy,
ta sẽ không sống mãi trong kỷ niệm ngày đầu
ta sẽ không nhớ về
những hồi mình vừa quen biết nhau
ta cũng không bị vò nhàu
sau những ngày mình rời xa hai ngả
vì sao khi chúng ta đã trở thành xa lạ
em cứ ôm mãi
những ngày cũ và chuốc rượu say mèm
để ký ức dâng trào như ứ nghẹn hơi men
chếnh choáng trong ngày xưa,
không phân biệt được ngày mới
và nỗi nhớ là cơn đau kèm cả những chờ đợi
vì chìm trong thương mến ta mải miết kiếm tìm
từ hình bóng người cũ đã mãi mãi lặng im
ta dâng hiến con tim,
người giẫm đạp, giày xéo
và lãng quên cho thấy những cảm tình bạc bẽo
nhưng còn hơn như thế,
phải giữ mãi những điều
những kỷ niệm vô bổ khiến ta phải đổ điêu
là tình yêu?
không, là cát bụi theo chân người xa mãi
nên nỗi nhớ đừng theo ta ở lại
xin đừng huỷ hoại tâm trí ta mỗi ngày
để lãng quên ở bên giúp ta sống được
trong hiện tại
ta không muốn mình quằn quại về một người
đã dứt lòng buông tay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.