Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 22:30
mang bó hoa em thích
mang túi đồ em muốn
cùng mấy món em thích ăn
mang cả mấy chiếc khăn
để giúp mình chăm lo mộ phần nhé
em có thể dẫn theo những đứa trẻ
em gọi mình là chị,
bọn nhóc gọi là bác, là cô
rồi kể cho mình nghe mấy năm sống xô bồ
em có ổn hay không
có cuộc đời như em từng mơ ước?
mấy năm qua có mỏi mệt trầy xước
có ai đón đưa kèm vai dựa mỗi ngày
có người đứng lại đỡ lấy đôi bàn tay
có người lau nước mắt
ngay khi gặp những chuyện buồn lớn nhỏ
đừng mua hoa hồng đỏ
đừng mua những thứ chị thích
mà không thể nào dùng
em hãy mua những thứ mà em ưng
để trước nấm mồ đã lâu ngày phủi bụi
hãy cất tất cả những buồn túi
mang tâm trạng thoải mái bước đến cạnh chị này
“em đã sống hạnh phúc từ đó đến hôm nay.”
đó là điều mà chị muốn được nghe em nói
nhớ quay về trước khi nắng chiếu rọi
lần sau lại đến nhé, mà bận quá thì thôi
em còn chạy đua với thời gian rất vội
tiện thì hãy ghé nhổ mớ cỏ đâm chồi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.