Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 15/03/2026 21:05
ánh sáng không chạm tới,
mà em cũng vốn xa vời vợi
tôi không biết làm sao để vươn mình
trong khoảng không lặng thinh
để chạm đến ánh sao
vốn dĩ còn không chạm đáy mắt
khi ánh lửa cứ lập loè muốn tắt
tôi cố chấp chạy đến chở che
như cách tôi cố lắng nghe
những tần số rè không thể nào bắt sóng
như cái cách tôi cố gắng sống
mà cái chết cứ hoài níu bước chân
như cách tôi mong mỏi những ân cần
rồi lại sợ hãi khi mọi thứ chạm đến
như cái cách tôi tìm cho mình bờ bến
mà ghé trạm nào tôi cũng vội vã rời đi
bởi tiêu cực đầy ắp nghĩ suy
khiến tôi không thể nào dừng lại một chỗ
như việc ai đó xem tôi là một bến đỗ
tôi tạo rào chắn ngăn tất cả bước vào
nhưng sao tôi lại quá mong mỏi ánh sao
và ánh sáng
khi tôi tự buộc mình phải tìm cách che khuất
như cách tôi chôn mình vào trong đất
rồi tự hỏi sao không có ai đến tìm
khi mà tất cả đều bước đến thật
tôi lại vùi sâu hơn nữa vì không dám tin?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.