Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/06/2025 22:12

Chưa một lần nào
Anh ở lại đủ lâu
Để em chạm được
Vào ánh mắt không giấu điều gì
Để trái tim em thôi phải tự đoán
Về một người... luôn rời đi trước cả lời yêu vừa kịp hé.

Em không cần nhiều,
Chỉ cần một hơi thở là thật
Một vòng tay là duy nhất
Một ánh nhìn biết giữ em ở lại,
Dù là giữa một cơn mưa...

Nhưng anh không đến
Hoặc đã đến bằng hình hài của kẻ khác
Một kẻ giống anh,
Chỉ khác là không có trái tim anh trong ngực trái
Chỉ biết cách khiến em tin,
Rồi quên đi như một bản nhạc không tên.

Hắn đến như gió
Lùa qua những ngày thanh xuân
Gieo trong em một mùa hoa chưa kịp nở
Rồi đi mất,
Mang theo tất cả
Chỉ để lại một khoảng lặng không lời...

Anh ơi, nếu anh còn ở đâu đó
Trong một quán quen, hay cuối một khúc nhạc buồn
Xin hãy quay về
Trước khi ngọn lửa nhỏ trong em hoá tro
Trước khi bản tình ca này
Không còn ai hát nữa.

Em đã mỏi rồi
Với những vai diễn của người khác
Em chỉ muốn
Được yêu anh như em từng mơ
Thật khẽ thôi...
Như một bản nhạc chỉ riêng hai người nghe
Giữa mùa đêm
Không cần lời giải thích.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 18/7/2021.