Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đêm em bay
về phía trời Âu…

Anh tiễn
bằng một khoảng lặng
không gọi tên.

Thời gian bên nhau
chỉ kịp
một khắc chạm,

nhưng khoảnh khắc ấy
ngân…
mãi mãi.

Em giữ
tiếng độc huyền
cho người ở lại
yêu đời hơn,

còn anh
giữ em
trong một nốt trầm
không tắt.


P. Rạch Dừa, TP. HCM, ngày 18/1/2026.
(Tôi viết trong khoảnh khắc nói lời tạm biệt.
Một nốt trầm – cho điều không thể nói).