Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 21:51
em đâu sợ mình chết
em chỉ sợ người nhớ về em thôi
nhớ về đôi môi
nhớ những hồi mình bên nhau tha thiết
em chỉ sợ người biết
em yêu người và cũng có thể chọn bỏ đi
bởi, mạng sống của em chẳng còn gì
đáng giá để gom lại yêu lấy người được nữa
em đâu sợ ngọn lửa
em không sợ đớn đau,
không sợ những tổn thương
em chỉ sợ mai này vẫn chung đường
em yêu người trên thiên đường,
người yêu em - kẻ chẳng còn tồn tại
và tình yêu đôi mình là sai trái.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.