Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 15/03/2026 21:21
tôi không sợ cái chết
cũng không sợ bị ai đó lãng quên
vì sau này tôi chỉ là cái tên
xuất hiện trong những câu chuyện được kể
tôi không sợ em đến trễ
vì tôi có thể đợi em thật lâu
tôi không sợ em bỏ rơi tôi đâu
vì biết đâu sau này tôi lại là người làm trước
tôi không sợ trầy xước
bởi thể xác và linh hồn có gì lành lặn đâu
cũng không sợ những nỗi u sầu
bởi suy nghĩ của tôi còn nặng nề hơn cả
tôi không sợ lời thoá mạ
tinh thần bị đày đoạ
cũng không phải lần một lần hai
tôi chỉ sợ tương lai
bởi đó là điều mà tôi không muốn có
tôi không sợ khoé mắt em đỏ
cũng không sợ nước mắt em tuôn rơi
tôi chỉ sợ nỗi nhớ em không vơi
cứ nghĩ hoài về tôi mãi
tôi sợ việc ở lại
dù điều đó khiến em vui
nhưng em ơi, đó lại là điều làm tôi bị huỷ hoại
nên đành để em
sống trong những nỗi đau ngậm ngùi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.