Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lam » Than ấm bừng lên (2025)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 18/01/2026 20:39
Có lần, trong một đêm sao
Vạc tre con ngắm trời cao cùng bà
Bà cười, chỉ tít trời xa
Một mai bà hoá trăng ngà bên con
Con oà khóc đến héo hon
Không cho bà hoá trăng non trên trời
Bà ôm con, khẽ đáp lời
Cái ôm ấm tựa nắng phơi thóc vàng
Thế mà trong một ngày hoang
Sân phơi lặng lẽ, nắng vàng nhạt phai
Bà đi về phía thiên thai
Con nằm đợi những ngày dài trăng lên
Biết bà vẫn sẽ ở bên
Trăng cao vẫn sẽ mọc lên giữa trời
Nhưng đôi khi giữa cuộc đời
Con thèm ôm ánh trăng nơi xa nào
Mà không thể hoá vì sao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.