Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em có giữ mùa thu trong mắt không?
Mà gieo chi chút nắng rớt bên lòng
Thu là lá úa hay vàng điên điển?
Để một chiều về... Lòng bỗng mênh mông.

Em đi, phố nhỏ bỗng gầy xao xác
Ngõ vắng không tên cũng hoá lạ lùng
Anh nhặt mùa rơi trong từng kẽ tóc
Nghe hồn mình rung một nhịp không trung.

Có phải vì em là mùa thu nhỏ?
Nên gót chân qua cũng nhẹ như tờ
Anh muốn mượn môi làm lời nhắn nhủ
Tụng giữa chiều tàn những khúc vu vơ.

Nếu mai em chẳng về ngang đây nữa
Anh sẽ gom mây dệt áo cho đời
Giữ chút vàng hanh vào trang sách cũ
Để biết mình từng xao xuyến, Thu ơi!