Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: buồn (88) Thơ 7 chữ (30) tình yêu (462)
Đăng ngày 29/12/2025 17:40, số lượt xem: 240

Những tuổi thơ ngây giấc ngọc ngà
Rồi cũng tan dần gió nhạt xa
Càng lớn lòng ta càng thấu hiểu
Lạnh sâu vô hạn chốn người hoa.

Em trông xinh lắm tựa hoa tiên
Buồn khẽ lên mi dáng rất hiền
Nhưng em chẳng nói điều mong ước
Chỉ sợ duyên thừa gãy phím duyên.

Em tôi thơ dại mới đôi mươi
Chạy nhảy vô tư giữa đất trời
Chân vẫn chạm đời chưa biết mỏi
Tôi chờ em đến hái hoa tươi.

Vậy cớ làm sao bỗng lạc nhau
Người đi khuất nẻo cuối tinh cầu
Mênh mang nước chảy chia bờ bến
Cách trở đò ngang bóng nghẹn sầu.

Ai xuôi năm cũ bóng thơ ngây
Tìm mãi thành quen dáng úa gầy
Lá vẫn còn xanh trời vẫn rộng
Chỉ đời ong bướm lạc men say.