Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (190) tình yêu (461)
Đăng ngày Hôm qua 13:58, số lượt xem: 30

Vườn xuân hay vườn ông Đốc
Anh ước quay lại thời xưa
Nhà cũ dĩ vãng Sài Gòn
Nỗi nhớ xa xăm vô cùng.

Mênh mông nỗi buồn biệt tận
Kẻ ly hương, người ly tán
Người ở lại, kẻ niềm quên
Sài Gòn vẫn còn gọi tên
Nhưng sao chiều nay...?
Một người lạ ở thành phố này.

Phố cũ rêu phong màu mắt
Tình giấu vào trong gạch hoa
Ngõ nhỏ âm thầm lối lạ
Anh đứng bên lề cuộc vui...
Yêu người như là sương khói
Chạm vào... Sợ tan mất thôi.

Gác nhỏ đèn đêm mờ ảo
Kiêu kỳ một nỗi đơn phương
Chẳng dám trao lời thương mến
Sợ làm động vỡ làn hương...
Cứ thế làm người viễn khách
Đứng ngoài bến mộng, tà dương.

Thành phố nghìn trùng kỷ niệm
Riêng mình anh giữ ngăn tim
Em là bài thơ im ỉm
Là giấc mơ đời đi tìm
Sài Gòn chiều nay rất lạ
Có kẻ lặng im... Lặng im.