Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (183) tình yêu (451)
Đăng ngày Hôm qua 10:03, số lượt xem: 35

Thôi em đi, vui vầy bên người mới
Tôi đứng đây làm một gốc cây già
Nỗi bội tình xin gửi lại phong ba
Đêm khóc lặng giữa tâm hồn băng giá.

Thôi em đến khung trời hoa lả lướt
Mây mùa đông hoá nhịp bước xuân qua
Bàn tay ấm lại đan tay nồng nhiệt
Trả cho em tất cả mộng ngày xa.

Riêng tôi mãi chỉ là thân lữ khách
Mơ trăm ngày hối hả nói yêu em
Khi em bảo đã có người yêu khác
Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu em...

Tôi gầy dựng một lâu đài im vắng
Giấu tên người vào kẽ đá rêu phong
Yêu là giữ cho người đôi mắt nắng
Dẫu đời mình mang bão cuộn trong lòng.

Tôi không gõ cửa tim người lần nữa
Sợ bụi trần làm ướt tấm gương soi
Thà làm bóng đứng bên lề vách nứa
Nhìn hào quang lấp lánh cưới chân đồi.

Em cứ rạng rỡ như nhành hoa lạ
Tôi khiêm nhường làm hạt đất nâu tươi
Nuôi nhựa sống âm thầm qua kẽ lá
Chỉ mong sao nghe được tiếng em cười.

Hợp rồi tan là lẽ thường nhân thế
Tình đơn phương là lễ bái không lời
Tôi giữ sạch một lời thề ngạo nghễ
Chỉ yêu người, dẫu chẳng thể chung đôi.

Mai này nắng đổ ngang thềm xưa cũ
Dấu chân người đã biệt nẻo mù khơi
Bài thơ viết nửa đời chưa kịp ngỏ
Hoá cánh chim buồn, nhẹ hẫng... buông trôi.