Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: nỗi buồn (27) thơ tự do (190) tình yêu (461)
Đăng ngày Hôm qua 22:14, số lượt xem: 14

Nước mắt trời mưa
Trời mưa nước mắt
Anh nằm nghe gió lùa tóc nhạt
Em bên kia em vẫn chưa về?
Hỏi có phải tình là cơn mê
Sao em hạnh phúc, anh mãi bên lề?

Phố cũ giấu chân
Lòng riêng giấu chữ
Chút tình si đành làm môi phụ
Kẻ đứng ngoài xem hội pháo hoa
Ngỡ mình là khách, hoá người qua
Yêu một bóng hình, đau một bóng ta.

Em là mây trắng
Anh là vực sâu
Chẳng dám chạm sợ mây úa màu
Nên giữ riêng một khoảng lặng im
Để môi cười vẫn cứ thản nhiên
Dẫu bão giông rạch nát tâm huyền.

Gói ghém tương tư
Vào trang giấy mỏng
Thả hạ vàng chờ mùa đông rỗng
Sợi chỉ lòng dệt kén đơn côi
Dẫu gần gang tấc, xa vạn đời
Tiếng yêu chưa ngỏ, đã đầy vơi.

Mai này nắng rạng
Cơn mưa thôi rơi
Kỷ niệm cũ gởi vào sương khói
Anh vẫn thế, lặng nhìn từ sau
Không lời hẹn ước, chẳng niềm đau
Chỉ xin làm bóng, dõi bước u sầu.
Một trời mưa ngâu...