Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (192) tình yêu (462)
Đăng ngày 31/01/2026 11:16, số lượt xem: 87

Tôi viết bài thơ ca ngợi cung đàn
Ngỡ người đi rồi biền biệt quan san
Đâu biết ngày sau tình vui thắm thiết
Vui trong giấc mộng, khóc giữa trần gian.

Tôi biết bây giờ chỉ có mình tôi
Chọn đường ở lại, chọn nhìn mây trôi
Một mình nghi ngại, một mình nhung nhớ
Người đã quay lưng, bỏ cuộc tình rồi.

Tình yêu vốn dĩ là trò được mất
Kẻ giữ chân thành, người chọn rời đi
Trách chi một bóng chim trời biền biệt
Đời là dòng sông, có giữ được gì?

Tôi gom ký ức vào trong lòng tay
Thấy bao chua chát lẫn những nồng say
Yêu là dám đứng bên lề hạnh phúc
Nhìn người thong dong dẫu mình trắng tay.

Thì thôi cứ để cung đàn dở dang
Càng yêu sâu nặng càng dễ bẽ bàng
Trái tim đâu phải là nơi trú tạm
Mà người ghé thăm rồi lại sang ngang.

Mai này nắng ấm về ngang thềm xưa
Nhắc mình thôi đợi những buổi chiều thưa
Đau thương rồi cũng hoá thành sỏi đá
Yêu người, yêu cả những ngày mưa.