Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: nỗi nhớ (68) thơ tự do (191) tình yêu (462)
Đăng ngày Hôm qua 02:28, số lượt xem: 47

Tôi từng có một ngai vàng rất đẹp
Có thơ ca xưng tụng đấng thiên hoàng
Nào ngờ một hôm bão tố kéo ngang
Giông gió tung hoành, gieo sầu trách oán.

Thôi có gì đâu, tâm hồn héo chán
Chút công danh buổi sớm tinh kỳ
Sáng rực hồng, xem hội hát Nga Mi
Chiều bảng lảng, sương tan cùng bóng Nguyệt.

Trời nỡ chia tay hai hàng dương tuyết
Để gió lạnh lùng xoá dấu nguy nan
Hỏi còn ai ca tụng ánh trăng vàng?
Bằng tất cả niềm tin yêu sót lại?

Ta cất vương miện vào lòng tê tái
Làm kẻ hành khất đứng đợi bên đường
Người là kinh đô, rực rỡ phố phường
Ta là ngõ nhỏ, âm thầm rêu phủ.

Chẳng dám nhìn nhau, sợ đời vần vũ
Làm động làn mây trắng tận giời cao
Thà làm mặt hồ, uống trọn ánh sao
Hơn làm ngọn sóng, xô bờ bão cát.

Tình ta như bình gốm xưa, rạn nát
Vẫn cố giữ gìn một nét hoa văn
Yêu người, ta giấu vào những nếp nhăn
Của thời gian, của nỗi buồn nhân ảnh.

Mai này nếu đời chẳng còn lấp lánh
Người cứ lờ ta, toả sáng phương xa
Ta về nhặt nhạnh những vụn thơ nhạt nhoà
Lặng lẽ tôn thờ một hình bóng cũ.

“Thôi hết rồi còn gì đâu người cũ...”