Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 11/01/2015 10:30

lấy nỗi buồn làm mồi để nhậu
anh gặm nhắm mỗi ngày
chán mớ đời
anh chán anh bởi đời chưa đáng chán
nửa đêm về sáng
vẫn còn đây yểu điệu bóng trăng ngời
vẫn còn em dè sẻn nụ cười
ngày đi chợ phải lo toan tính toán
vật giá như con ngựa bất kham
đang đứt dây cương chạy lên trên đỉnh trời cơm áo
gạo tăng, rau tăng, xăng tăng, thấp thỏm cũng tăng...
anh vẫn sống nhăn răng
đời vui thế việc quái gì phải chán?
có nắng lên xanh có hãm hiếp giết người
có sân gold đẩy nông dân ra ngoài đồng ruộng
có nhà thơ khánh kiệt tiếng cười
có những ngày xuống phố gặp mặt nạ là người
ton hót chuyện cung trăng cung đình tận tử cung bên Hồ Gươm liễu rũ
chán mớ đời
anh chán đời thì xéo chỗ khác chơi
đời đang vui đừng vào đây phá bĩnh
quy hoạch đất đai thì cớ gì buồn?
đường anh đi lô cốt chắn ngang đường
tiến thoái lưỡng nan việc gì phải chán?
cớ gì phải nản?
anh vẫn làm thơ lẩn tránh sự bể dâu
anh vẫn cố tình quên phắt ngọn cỏ lau
trên đỉnh Trường Sơn từng tím bầm như máu
ngày ngày anh vẫn nhậu
bằng niềm vui gặm nhắm ngày ngày
như cầm lấy trên tay
chiếc bóng của chính mình vô cảm


XI.2008

Nguồn: Thơ tình của Quốc, NXT Trẻ, 2010