Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Lê Khắc Cẩn
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:01
冉冉年華老不知,
偶因齶齒覺吾衰。
雖然尚有重生望,
花落相看結子期。
Nhiễm nhiễm niên hoa lão bất tri,
Ngẫu nhân ngạc xỉ giác ngô suy.
Tuy nhiên thượng hữu trùng sinh vọng,
Hoa lạc tương khan kết tử kỳ[1].
Tuổi tác trôi đi người cứ già dần, mà mình không hề biết gì,
Nhân rụng chiếc răng, mới biết sức lực đã suy yếu.
Tuy thế nhưng ở trong lợi vẫn còn mầm xương cơ thể tái sinh,
Thường đoá hoa rụng, hẹn có ngày kết thành quả thành hạt.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/05/2026 14:01
Tuổi cứ già dần nào biết gì?
Rụng răng mới biết sức ta suy.
Tuy nhiên trong lợi còn xương gốc.
Hoa rụng, mong rồi quả phát huy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.