Khi ngôi sao buổi tối hiện lên
Là lúc tôi giã từ công việc
Con ngựa bước trong hoàng hôn gió thổi
Rồi tung vó qua cánh đồng lúa mạch như qua một đám đông
Và tôi phải ra đi, mang theo con ngựa
Tôi gửi lời tạ lỗi với người chủ cánh đồng
Trên con đường tôi đi có những nỗi buồn không hay đang đợi

Ngôi nhà của người chủ cánh đồng nặm phía xa, ngoài cánh rừng cây dẻ
Hãy nhìn kia, cánh đồng màu xám hiện ra trong ánh hoàng hôn
Tôi không thể nào trách mắng con ngựa khi nó theo tôi
Nó rên khẽ trong cổ họng

Trên con đường miền rừng bóng đêm đang đổ
Chúng tôi sẽ đến nơi ấy, chúng tôi sẽ phải đến
Ôi con ngựa của ta, nếu một phút nào đó ngươi có chút hèn yếu
Ta vẫn đồng hành cùng ngươi
Và cả hai ta mỗi lúc một già
Khi chúng tôi tới con đường dẫn đến rừng cây dẻ
Hình như có người theo dõi chúng tôi
Tôi quay đầu nhìn lại nhưng bóng tối đã trùm kín lưng con ngựa
Trên con đường miền rừng bóng đêm đang đổ xuống đầy dấu vết của người chủ cánh đồng
Chúng tôi biết mình có lỗi và con ngựa giờ đang hối hận
Nhưng người chủ cánh đồng vốn không nổi giận đâu đó vẫn chưa về

Tôi vuốt mái tóc xanh mướt của đứa con gái út người chủ cánh đồng
Bàn tay với cử chỉ xin lỗi của tôi lại đè nặng lên đầu cô bé
Trên chiếc lưỡi của cô rêu sẽ mọc
Và cô bé sẽ phải từ giã cuộc đời
Không thể đợi được người chủ cánh đồng trở về, chúng tôi phải ra đi
Mùi lá mục bay theo đến tận đoạn đường xa
Bước chân tôi trĩu nặng và con ngựa buồn cúi mặt
Cái chết luôn gần đâu đó và chúng tôi nghĩ về cái chết
Và lúc này trong bóng đêm chúng tôi vội vã đi về phía tây nam
Tôi và con ngựa già của tôi, cùng chia xẻ công việc
cùng mang một trái tim cô độc
Và đây không phải con đường chúng tôi cần đi, tôi mở to đôi mắt nhìn điên dại
Trên con đường xa lạ này, trái tim chúng tôi đau đớn run lên
Con ngựa vẫn ngoan ngoãn bước theo tôi, nó học tính dè dặt của người đàn bà goá già
Đâu đấy chúng tôi nghe trong bóng tối tiếng rì rầm những dòng suối chảy
Con chim ác là sẽ chết đang thốt ra những tiếng gọi trong đêm giống ánh sáng ngôi sao
Ôi, nỗi buồn đau hay tội lỗi chắc chắn đang ở gần tiếng suối chảy

Chúng tôi đang đến gần nơi ấy, chúng tôi đang đến
Sự tạ lỗi của tôi chẳng có ý nghĩa gì, cô bé kia sẽ chết
Tiếng rên rỉ khổ đau của tôi như chẳng có ai nghe
Công việc của thế gian này tất thảy đều ở bên cái chết
Con đường chúng tôi trở về từ chuyến đi tạ lỗi đầy mùi đất hương cây
Bóng tối bên trong những cánh rừng trở về từ thuỷ triều của biển
Và cái chết của cô bé đang chơi trò ú tim
Lấy đi tia sáng cuối cùng của hoàng hôn với tất cả sự chân thành của nó
Sự kết thúc sớm hơn lẽ thường, ngày đã trôi qua
Chúng tôi đã đi một chặng đường dài và đặt chân lên một con đường lạ
Công việc của ngày mai bây giờ chính là sự cống hiến của những dòng sông vĩ đại
Hình như con ngựa cảm thấy chúng tôi đang đứng trước một linh hồn
Đêm nay nó muốn tôi ở lại cùng nó trong một cái chuồng, dù một chút
Một cái chuồng sạch sẽ chỉ có mùi cỏ ợ ra từ bụng ngựa mà thôi
Nào nhanh lên, tuấn mã của ta, có nghe thấy không, từ ngôi nhà vọng lên tiếng nước
Có ai đang tắm gội trong đêm


Nguồn: Năm nhà thơ hiện đại Hàn Quốc, NXB Hội nhà văn, 2002
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)