Thơ » Hàn Quốc » Kim So-wol
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:43
나는 혼자 뫼 위에 올랐어라.
솟아 퍼지는 아침 햇빛에
풀잎도 번쩍이며
바람은 속삭여라.
그러나
아아 내 몸의 상처받은 맘이여.
맘은 오히려 저리고 아픔에 고요히 떨려라.
또 다시금 나는 이 한때에
사람에게 있는 엄숙을
모두 느끼면서.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 17:43
Tôi một mình bước lên ngôi mộ.
Trong nắng ban mai vừa nở rộ nơi nơi
Cỏ cây cũng vàng tươi lấp lánh.
Nhưng mà...
Ô, ôi, tâm hồn tôi là tâm hồn kẻ tổn thương thân thể
tê buốt, rẩy run trong đau đớn dại tê.
Chính lúc đó, một lần nữa tôi nhận ra tất cả
sự nghiêm túc là có thật
trong mỗi một con người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.