Đi qua dãy núi quanh co
Qua dòng nước chảy vòng vo gập ghềnh
Trong màu hoa đỏ, cỏ xanh
Bước đi buồn bã đường quanh não nề

Lá phong còn ánh vàng hoe
Liễu non đã đón xuân về xanh xanh
Mặt trời lặn, nắng mong manh
Nhẹ nhàng gió thổi vòng quanh tứ bề

Phía thung lũng khói nặng nề
Nổi chìm, lơ lửng trong khe núi ngàn
Qua đường ai đó tắt ngang
Bóng hình ẩn hiện khuất sang nẻo mờ

Bên đường chiếc quán đơn cô
Quạnh hiu góc núi mịt mờ, quạnh hiu
Tiếng rao mệt cả trời chiều
Hàng rong quẩy gánh xiêu xiêu bước đường

Chiều về, bóng ngả tà dương
Biết đi đâu, biết dừng phương trời nào
Tối trời dù ở nơi nao
Dừng chân bất cứ nơi đâu cũng nhà

Lùm cây hơi nước là là
Ánh trăng chiếu, bóng chim sà chơ vơ
Trong đêm xuân đẹp sững sờ
Bóng hình thương nhớ mơ mơ màng màng


Nguồn: Hoa Chin-tal-le, NXB Văn học, 2004
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)