Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Đăng bởi tôn tiền tử vào 05/02/2025 16:03
Vì ai nên nỗi u mê,
Vì coi trước mặt không dè sau lưng.
Cái tóc vô dụng quá chừng,
Lạ thay người thế lại ưng cho dài.
Trời sinh một mảnh hình hài,
Cái đầu thờ phụng, cái vai gánh gồng.
Mắt xem thấy, tai nghe thông,
Chân thì đi đứng, tay dùng đỡ nương.
Cái mũi để biết mùi hương,
Miệng thời ăn uống, lưỡi thường nói năng.
Ngũ tạng gìn giữ tánh hằng,
Nhân, lễ, nghĩa, trí ai rằng là không.
Thực là thân thể phải dùng,
Phải nên xem trọng, phải hằng trông coi.
Còn như một nỗi tóc dài,
Tính ra cho kỹ, được tài chi chi?
Gác tay lên trán mà suy,
Bùi nhùi giữa óc, loạn xì trên côi.
Chẳng chi nực nội mà thôi,
Đã thêm chấy cắn lại bồi bụi nhơ,
Gặp khi biến sự tình cờ,
Dẫu không rối rắm cũng nhờ bối bao.
Thế thôi có ích chi nào,
Đã thêm của tốn, công hao kia mà.
Bới củ tỏi, bới đuôi gà,
Kẻ dùng nhíp bắt, người sa lược cài.
Cái chang cũng muốn cho dài,
Đồi mồi, lông nhím bịt hai đường đầu.
Kẻ thì xức đủ thứ dầu,
Sa nhân, bồ kết mượn màu làm duyên.
Ấy là cái tục não phiền,
Xem qua bằng mắt, biết liền vào tai.
Tệ này nào có tại ai,
Tại người Huỳnh Phước nối nòi đến nay.
Xưa còn không biết không hay,
Không minh lẽ thẳng, không bày lời khôn.
Phất phơ vào đội, ra lòn,
Bịt bùng trí óc, dập dồn thói hư.
Từ mười bốn kỷ đến giờ,
Liu điu thói dại không từ, không thôi.
Tôi nay cũng đã dại rồi,
Dại rồi há dễ còn ngồi làm thinh.
Vậy nên xét lại trong mình,
Một phen xét lại cho tinh bây chừ.
Một hai ba bốn xin từ,
Trước đưa một kéo, sau từ vài câu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.