Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Sân rồng cất mão dám tâu qua,
Lỗi ở con làm tội đến cha.
Trẻ dại chẳng kiêng bề lớn bé,
Già nua cam lỗi phận sui gia[1].
Cháy da chưa đủ đền ơn nước,
Rủi miệng xui nên rối đạo nhà.
Thế tục ỷ rằng quên phép nước,
Trông trên lượng thánh bắt cùng tha.


Quách Tử Nghi có con lấy công chúa. Nhân khi vợ chồng giận nhau, mắng công chúa rằng: “Cha ta bậc ngôi thiên tử không thèm làm”. Công chúa vào mách vua, Tử Nghi phải vào tạ tội. Vua bảo rằng: “Chẳng ngây chẳng điếc chẳng làm được ông bố vợ” và tha tội.

Bài thơ do Đông Hồ Lâm Tấn Phác sưu lục.

Chú thích:
[1]
Như thông gia, chỉ hai gia đình có con cái kết hôn với nhau.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]