Dùng dằng chúa chẳng chịu đi
Ai mời ở lại làm gì bãi trong?
Điểm trang càng đẹp lạ lùng
Ta buông thuyền quế giữa dòng chơi vơi
Sông đừng nổi sóng sông ơi
Để cho ngọn nước chảy xuôi một đường
Trông vời chúa chửa thấy sang
Véo von tiếng sáo, lòng vàng nhớ ai?
Rồng bay ta cưỡi ngang trời
Vòng đường sang Bắc qua chơi Động Đình
Bó nhài, buộc huệ xinh xinh
Nhởn nhơ trèo mộc, rập rình cờ lan
Bến Sầm trông với dặm ngàn
Ngang qua sông cả bàng hoàng nhớ mong
Nhớ mong mong nhớ não nùng
Con hầu cũng thấy mủi lòng cho ta
Thương thầm mến vụng xót xa
Gạt ngang nước mắt chan hoà tuôn rơi
Buồm lan chèo quế chơi vơi
Đẽo băng rẽ tuyết tìm người tình chung
Ngọn cây tìm hái sen hồng
Sói ngàn tìm bứt giữa dòng sông sâu
Lòng không yên, khó mối cầu
Ân tình không nặng tuyệt nhau là thường
Giữa sông ghềnh đá chắn ngang
Lưng trời rồng bạch nhẹ nhàng bay tung
Oán dài vì chẳng thực lòng
Hẹn sai lại đổ là không thì giờ
Sớm ra đồi bãi đợi chờ
Chiều về bến Bắc thẩn thơ một mình
Nóc nhà chim sẻ đậu quanh
Dưới thềm nước chảy mông mênh lạnh lùng
Bỏ rơi vòng ngọc giữa sông
Để quên đai ngọc quanh vùng bến xưa!
Mải thơm ta đứng thẫn thờ
Hoa thơm ta hái, sẽ đưa con hầu
Thời qua lấy lại được đâu
Lang thang thôi hãy gượng sầu làm khuây


Nguồn: Văn học Trung Quốc (Tài liệu tham khảo, tập 1), NXB Giáo dục, 1963
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)