Có một ông nhà giàu thưa: Xin người hãy nói về SỰ CHO
Người đáp:
Các ngươi cho rất ít khi đem cho những vật các ngươi sở hữu
Đem cho chính bản thân, ấy mới thực là cho
Vì vật các ngươi sở hữu là chi ngoài những thứ các ngươi cất giữ và canh gác sợ ngày mai sẽ cần đến chúng?
Và ngày mai, ngày mai sẽ đem gì đến cho con chó quá thận trọng chôn những khúc xương trong bãi cát không dấu vết khi theo chân những người hành hương đến đất thánh?
Và sợ thiếu thốn là chi hay đó chính là sự thiếu thốn?
Há chẳng phải sợ khát khi giếng các ngươi đầy là cơn khát không sao dập được?

Có những kẻ cho rất ít trong lượng nhiều họ có, họ cho để được chú ý và lòng ham muốn thầm kín đó biến tặng phẩm họ thành bất toàn hảo
Lại có những kẻ sở hữu rất ít và đem cho cả
Đấy là những kẻ tin tưởng vào đời sống cùng sự sung mãn của đời sống, và rương họ chẳng bao giờ rỗng
Có những kẻ cho với niềm vui và niềm vui ấy là phần thưởng của họ
Có những kẻ cho với đớn đau và đớn đau ấy là lễ rửa tội của họ
Lại có những kẻ cho mà không biết đến đớn đau khi cho, họ chẳng tìm kiếm niềm vui, cũng không cho với chủ tâm làm điều tốt

Họ cho như dưới thung lũng kia cây mộc dược toả hương trong không gian
Qua bàn tay những kẻ ấy Thượng Đế lên tiếng, và từ sau mắt họ, Ngài mỉm cười trên trái đất

Cho khi được hỏi xin là quý nhưng tốt hơn nên cho chẳng đợi xin, cho qua cảm thông
Và đối với bàn tay mở rộng, sự tìm kiếm người sẽ nhận là một niềm vui lớn hơn cả sự cho
Có vật chi các ngươi nên giữ lại chăng?
Tất cả những gì các ngươi có, một ngày kia sẽ được cho đi
Vậy hãy cho ngay từ bây giờ để mùa cho là của các ngươi chớ chẳng phải của những kẻ thừa kế các ngươi

Các ngươi thường nói: “Tôi sẽ cho nhưng chỉ cho kẻ xứng đáng thôi”
Cây cối trong vườn các ngươi không nói thế
Gia súc trong đồng các ngươi cũng không nói thế
Chúng cho để được sống vì giữ lại là hư mất
Chắc chắn những kẻ đã xứng đáng sống trên đời hẳn xứng đáng nhận mọi thứ khác nơi các ngươi
Và kẻ đã xứng đáng uống từ biển đời hẳn xứng đáng múc đầy chén hắn trong suối nhỏ các ngươi
Còn sa mạc nào lớn hơn sa mạc nằm trong lòng can đảm và tin cậy, trong chính cả lòng từ thiện, của sự nhận?
Và các ngươi là ai để người ta phải xé lòng lột bỏ kiêu hãnh cho các ngươi thấy giá trị họ trần truồng và kiêu hãnh họ không bối rối?
Trước hết hãy gắng tự xứng làm một kẻ cho và một dụng cụ của sự cho
Vì thật ra, đó là đời sống lại cho đời sống trong khi các ngươi ngỡ mình là người cho, lại chỉ là nhân chứng

Và hỡi những kẻ nhận vì các ngươi đều là kẻ nhận, chớ gánh lấy sự ghi ơn nào kẻo các ngươi đặt ách lên chính bản thân và trên kẻ cho
Tốt hơn hãy đứng cùng kẻ cho trên tặng phẩm hắn như trên đôi cánh
Vì quá băn khoăn về món nợ các ngươi tức là nghi ngờ lượng rộng mà mẹ là lòng đất bao dung và cha là Thượng Đế của kẻ cho


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)