Dưới đây là các bài dịch của Phạm Bích Thuỷ. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 3 trang (21 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Quần áo (Kahlil Gibran): Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Người thợ dệt thưa: Xin hãy nói về QUẦN ÁO
Người đáp:
Quần áo che đậy nhiều vẻ đẹp các ngươi nhưng chẳng dấu nổi cái không đẹp
Dẫu tìm trong y phục sự tự do riêng tư, các ngươi sẽ thấy nơi chúng yên cương và xiềng xích
Chớ chi da các ngươi được gặp nắng gió nhiều hơn quần áo
Vì hơi thở đời ở trong nắng và tay đời nằm trong gió
Vài kẻ trong bọn ngươi nói “Gió bấc dệt nên áo quần ta mặc”
Còn ta bảo, Phải, chính gió bấc
Nhưng nhục nhã là khung cửi hắn và nhu nhược của những đường gân là tơ sợi hắn
Khi việc đã xong, hắn cười vang trong rừng
Chớ quên khiêm tốn là tấm mộc ngăn mắt kẻ ô uế
Khi kẻ ô uế không còn thì khiêm tốn là chi hay cái còng và sự đồi bại của tâm hồn?
Chớ quên rằng đất sung sướng đón chân trần các ngươi và gió khao khát được đùa cùng tóc các ngươi


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Kahlil Gibran, Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Ảnh đại diện

Lý trí và đam mê (Kahlil Gibran): Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Và người nữ tăng lại cất tiếng nói: Xin hãy dạy chúng tôi về LÝ TRÍ VÀ ĐAM MÊ
Người nói:
Hồn các ngươi thường là một chiến trường, trên đó lý trí và phán đoán các ngươi giao tranh cùng đam mê và khát vọng
Chớ chi ta là kẻ hoà giải trong hồn các ngươi, để đổi mối bất hoà và tranh cạnh giữa những phần tử thành một mối, một hoà điệu
Nhưng làm sao ta có thể, trừ khi chính các ngươi cũng là những kẻ hoà giải, hay đúng hơn những tình nhân của mọi phần tử mình?
Lý trí và đam mê là bánh lái và những cánh buồm cho linh hồn vượt biển của các ngươi
Nếu những cánh buồm hay bánh lái gãy vỡ, các ngươi chỉ có thể lắc lư trôi dạt, hay đứng lặng chỗ giữa biển khơi
Vì lý trí, cai quản đơn độc là một quyền năng hạn chế, và đam mê, không được canh chừng, là một ngọn lửa tự huỷ
Vậy hãy để linh hồn các ngươi kích thích lý trí tới cao độ của đam mê, cất lên tiếng hát
Và hãy để linh hồn các ngươi hướng dẫn đam mê bằng lý trí, khiến đam mê ấy được sống qua sự phục sinh thường nhật như chim phượng hoàng trỗi dậy trên đám tro tàn

Ta muốn các ngươi coi phán đoán và khát vọng như hai khách quý trong nhà
Chắc chắn các ngươi sẽ không tôn người khách này hơn người kia; vì ai lưu tâm đến một người sẽ mất tình yêu và lòng tin của cả hai
Giữa những ngọn đồi, khi các ngươi ngồi trong bóng mát những cây bạch dương, chung an lành và êm đềm với những đồng ruộng xa - hãy để lòng mình nói trong im lặng “Thượng Đế an ngự trong lý trí”
Khi giông bão tới, gió lớn rung rừng cây, sấm chớp công bố oai trời - hãy để lòng các ngươi nói trong kinh sợ “Thượng Đế di động trong đam mê”
Và vì các ngươi là một hơi thở trong tinh cầu của Thượng Đế, một chiếc lá trong rừng ngài, các ngươi cũng sẽ an ngự trong lý trí và di động trong đam mê


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Kahlil Gibran, Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Ảnh đại diện

Đau đớn (Kahlil Gibran): Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Có một người đàn bà thưa: Xin hãy nói về ĐAU ĐỚN
Người đáp:
Đau đơn là sự đập vỡ lớp vỏ bao quanh hiểu biết của các ngươi
Như hạt phải vỡ để nhân ra ngoài nắng, các ngươi cũng phải biết đớn đau
Nếu các ngươi có thể giữ lòng kinh ngạc trước những phép màu thường nhật trong đời mình, đau đớn sẽ không kém vẻ kỳ diệu của hoan lạc
Các ngươi sẽ chấp nhận những mùa của lòng mình, như vẫn thường chấp nhận mọi mùa qua trên đồng
Và các ngươi sẽ thanh thản ngắm suốt những mùa đông của sầu đau mình

Phần lớn những đau đớn các ngươi là tự chọn
Nó là liều thuốc đắng vị lương y trong các ngươi chữa lành thân xác đau ốm của các ngươi
Do đó hãy tin cậy vị lương y và uống thuốc ông trong yên lặng và trầm tĩnh
Vì tay ông dẫu nặng nề và cứng rắn, đã được hướng dẫn bởi chính bàn tay dịu dàng của Đấng Vô Hình
Và chén ông mang tới, dẫu bỏng môi các ngươi đã được làm bằng đất sét mà Thợ Tạo đã thấm ướt với chính những giọt lệ thiêng của Ngài


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Kahlil Gibran, Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Ảnh đại diện

Tàu đến (Kahlil Gibran): Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Almustapha, đấng được chọn, được yêu, và là bình minh ngay đương thời, mười hai năm ở trong thành Ô-Phan đợi con tàu trở lại đón về hòn đảo nơi người chào đời
Vào năm thứ mười hai, ngày mồng bảy tháng gặt hái, người leo lên ngọn đồi mé ngoài tường thành ngóng ra biển; và thấy tàu mình tiến vào giữa màn sương
Bấy giờ các cánh cửa lòng người rộng mở, niềm vui bay xa tít ngoài khơi. Người nhắm mắt và nguyện cầu trong hồn im lặng
Nhưng khi xuống đồi, một mối sầu chợt đến, người thầm nghĩ:
Làm sao ra đi thanh thản chẳng sầu não? Không đâu, ta sẽ rời thành phố này với một vết thương trong hồn
Dài sao những ngày đớn đau ta đã sống giữa những bức tường thành, và dài sao là những đêm cô đơn; ai đành tâm rời niềm đau và nỗi cô đơn của mình mà chẳng luyến thương?
Bao mảnh hồn ta đã vãi trên những đường phố này, bao đứa con khát vọng ta đã trần truồng đi giữa những đồi này, ta không thể lìa chúng mà không nặng lòng và đau nhức
Không phải một bộ y trang hôm nay ta vứt bỏ mà là một lớp da ta tự lột bằng tay
Không phải một ý nghĩ ta để lại đằng sau mà là một trái tim đói khát đã làm cho dịu ngọt
Nhưng ta không thể chần chờ nữa
Đại dương thường gọi mọi vật trở về đang vời ta, và ta phải lên tàu
Vì ở lại, cho dù thời gian nồng cháy trong đêm, sẽ là đông giá, kết tinh và chịu ràng buộc vào khuôn thước
Ta hẳn sẵn lòng đem theo mọi thứ ở đây
Nhưng biết làm sao?
Giọng nói không chở nổi lưỡi và môi đã chắp cánh cho nó. Một mình nó phải kiếm vòm trời
Và một mình không tổ ấm, chim ó bay ngang thái dương

Bấy giờ khi tới chân đồi, người lại hướng về biển, và thấy con tàu đang tiến vào cảng, trên mũi tàu là những thuỷ thủ, những kẻ đồng hương của người
Hồn người cất tiếng gọi họ, người nói:
Hỡi các con trai của mẹ ta xưa, những người cưỡi hải triều
Đã bao lần các ngươi giong buồm trong những giấc ta mơ. Và bây giờ các ngươi đến lúc ta tỉnh thức, đấy là giấc mơ sâu thẳm hơn
Ta đã sẵn sàng lên đường, nỗi hăng say của ta trương hết buồm đón gió
Ta chỉ thở một hơi nữa trong bầu không khí lắng đọng này, chỉ gởi lại mé sau một thoáng nhìn thân ái nữa thôi
Rồi ta sẽ đứng giữa các ngươi, một thuỷ thủ giữa những thuỷ thủ
Và ngươi nữa, hỡi đại dương bao la, người mẹ chẳng hề yên ngủ
Chỉ mình người là an bình, tự do cho sông suối
Dòng suối này chỉ uốn một khúc nữa thôi, chỉ thì thào một lần cuối trong khoảng vắng này
Và rồi ta sẽ đến với ngươi, một giọt nước vô biên hoà trong một đại dương vô biên
Vừa cất bước, người thấy từ xa đàn ông đàn bà rời những cánh đồng và vườn nho, hối hả tuôn về cổng thành
Người nghe tiếng họ gọi tên mình, réo khắp các cánh đồng, bảo nhau rằng tàu đã đến
Và người tự nhủ:
Có lẽ nào ngày chia tay lại là ngày họp mặt?
Có lẽ nào xế chiều ta lại là bình minh ta?
Ta có gì đem cho người buông tay cày giữa luống, cho người dừng bánh xe ép nho?
Chớ chi tim ta thành một cây trĩu trái để ta hái tặng họ?
Và khát vọng ta chảy như suối để ta rót đầy chén họ?
Ta há là đàn phụ cầm để bàn tay đấng cao cả chạm đến, hay một ống sáo để hơi thở của ngài luồn qua?
Là một kẻ kiếm tìm im lặng, ta đã thấy kho báu nào trong im lặng để có thể vững lòng đem phân phát?
Nếu đây là ngày mùa của ta, thì ta đã gieo mạ trong ruộng nào, vào mùa nào chẳng nhớ vậy?
Nếu đây quả là giờ cho ta dâng đèn lên thì ngọn lửa ta chẳng cháy trong ấy
Ta sẽ nâng lên ngọn đèn tối tăm trống rỗng
Và người canh đêm sẽ rót dầu, châm lửa cho đèn
Người nói những điều trên thành lời. Nhưng phần lớn lòng người vô ngôn. Vì chính người cũng chẳng thể nói lên nỗi bí ẩn sâu kín của mình
Khi người vào thành, mọi người tìm đến và đồng thanh kêu người
Những bậc cao niên trong thành đứng dậy nói:
Xin chớ vội rời xa chúng tôi
Người từng là ánh ngọ của chúng tôi giữa buổi tranh tối tranh sáng, và tuổi trẻ người đã cho chúng tôi những giấc mộng để nằm mơ
Người không là kẻ xa lạ giữa chúng tôi, cũng chẳng phải khách, mà là con trai, kẻ rất đỗi yêu dấu của chúng tôi
Xin chớ để mắt chúng tôi phải đói khát khuôn mặt người
Những thầy tế lễ và các nữ tăng đều thưa cùng người:
Xin chớ để sóng biển chia cách ta lúc này, và những năm tháng người đã sống giữa chúng tôi trở thành kỷ niệm
Người đã đi giữa chúng tôi như một thần linh, bóng người là ánh sáng soi mặt chúng tôi
Chúng tôi rất đỗi yêu người. Nhưng tình yêu chúng tôi câm lặng và bị mạng che
Nay tình yêu ấy lớn tiếng gọi và muốn bộc lộ trước người
Đã từ bao giờ tình yêu chẳng dò nổi bề sâu của chính mình cho đến lúc chia tay
Và những người khác đứng lên cầu khẩn, nài người
Nhưng người không đáp lời họ. Người chỉ cúi đầu, và những kẻ đứng gần thấy nước mắt rơi xuống ngực người. Người và dân cùng đi tới vuông đất lớn trước đền thờ
Từ trong đền bước ra một thiếu phụ tên Almitra. Nàng là một nữ tiên tri
Người nhìn nàng rất đỗi dịu dàng vì chính nàng là kẻ đầu tiên tìm đến tin cậy nơi người khi người mới đến thành phố họ được một ngày
Nàng cất tiếng chào mừng người:
Hỡi tiên tri của Thượng Đế, mãi tìm kiếm sự vô cùng, tự lâu người tìm tàu mình nơi chốn xa
Nay tàu đã tới, người cần phải lên đường
Sâu thẳm sao lòng người hoài vọng về miền đất ký ức, nơi cư trú những khát khao vĩ đại hơn của người, tình yêu chúng tôi chẳng nên ràng buộc người cũng như sự cần thiết của chúng tôi chẳng nên cầm giữ người
Tuy nhiên trước khi rời bỏ chúng tôi, xin hãy nói và ban cho chúng tôi chân lý người
Chúng tôi sẽ giao lại cho con cái, và chúng sẽ truyền lại cho con cháu chúng, sẽ chẳng thể hư mất
Trong cô đơn người đã ngắm nhìn với những ngày ở cùng chúng tôi, trong tỉnh táo người đã lắng nghe giọng chúng tôi cười khóc trong mơ
Bởi thế, giờ đây xin tiết lộ chúng tôi cho chính chúng tôi, và xin nói hết những gì đã vạch cho người giữa sự sinh và tử
Người đáp lời:
Hỡi dân thành Ô-Phan, ta biết nói về gì ngoài những điều ngay lúc này đang di động trong hồn các ngươi?


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Ảnh đại diện

Con cái (Kahlil Gibran): Bản dịch của Phạm Bích Thuỷ

Một người đàn bà ôm hài nhi trước ngực thưa:
Xin người dạy chúng tôi về CON CÁI
Người nói:
Con cái các ngươi chẳng phải là con cái các ngươi
Chúng là con trai, con gái Đời tự khao khát bản thân
Chúng đến qua các ngươi nhưng chẳng từ các ngươi
Và dẫu ở cùng các ngươi, cũng chẳng thuộc về các ngươi
Các ngươi có thể cho chúng tình yêu nhưng không thể cho chúng tư tưởng mình
Vì chúng có tư tưởng riêng
Các ngươi có thể nuôi thân xác chúng trong nhà nhưng linh hồn chúng thì không
Vì hồn chúng ở nhà của ngày mai, nơi các ngươi không thể thăm viếng dù trong mơ
Các ngươi có thể gắng sức trở nên giống chúng, nhưng chớ tìm cách làm chúng giống mình
Vì đời sống không đi lui, cũng chẳng lần lữa với ngày qua

Các ngươi là những cây cung từ đấy con cái các ngươi tựa những mũi tên sống được bắn đi
Người bắn cung thấy đích trên đường vô cùng
Ngài uốn các ngươi bằng sức mạnh để những mũi tên Ngài được bắn đi mau và xa
Hãy hoan hỉ uốn mình trong tay người bắn cung
Vì dẫu yêu mũi tên bay đi, Ngài cũng yêu cây cung vững


Nguồn: Mật khải (The Prophet), Phạm Bích Thuỷ dịch, NXB Hiện đại, 1975
Ảnh đại diện

Bản hợp đồng cuối cùng (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Buổi mai bước trên đường trải đá tôi kêu: " Ai lại mà mướn tôi không?"

Kiếm cầm tay, nhà vua giong xe tới.

Ngài cầm tay tôi và bảo "Ta sẽ mướn nhà ngươi bằng quyền tước".

Nhưng quyền tước của ngài chẳng ra gì và ngài giong xe đi.

Trưa nóng nực, nhà nhà đều đóng cửa.

Tôi lang thang trên con đường khúc khủyu.

Một ông lão ôm gói vàng bước ra.

Ông nghĩ ngợi và bảo: "Ta sẽ mướn anh bằng tiền".

Ông nhắc từng đồng nhưng tôi ngoảnh đi.

Chiều về đậu vườn đơm đầy hoa.

Người thiếu nữ xinh xắn bước ra và bảo: "Em sẽ mướn anh với nụ cười".

Nụ cười nàng nhạt nhòa trong nước mắt và nàng lủi thủi trở lại vùng tối đen.

Ánh dương lấp lánh trên cát, sóng biển dạt dào vô thường.

Một em bé ngồi chơi vỏ sò.

Nó cất đầu lên và dường như biết tôi, và bảo: "Tôi mướn ông chẳng với chút gì".

Từ lần mặc cả giữa trò chơi trẻ nhỏ đó, từ đấy trở đi, khiến tôi thành người tự do.


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Ảnh đại diện

Chúc phúc (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Ban phước cho trái tim bé nhỏ, cho linh hồn trong trắng này nhờ nó mà khiến trời hôn đất.

Nó yêu ánh dương, nó yêu gương mặt mẹ hiền.

Nó chưa biết khinh cát bụi, và chạy theo bạc vàng.

Ghì nó vào lòng mẹ và chúc phước cho nó.

Nó đã bước vào xứ hàng trăm ngả rẽ này.

Con không biết tại sao nó chọn mẹ trong muôn người, tới cửa mẹ, nắm tay mẹ và hỏi đường.

Nó sẽ theo mẹ, vừa cười vừa nói, lòng không chút hồ nghi.

Hãy giữ lòng tin của nó, dẫn nó đi thẳng và cầu chúc cho nó.

Hãy đặt tay mẹ lên đầu nó và khấn rằng dù sóng ngầm có đe dọa đến đâu, linh khí từ trên cao cũng sẽ tới thổi căng buồm đưa nó tới cõi bình yên.

Chớ vội vàng mà quên mất nó, hãy để nó tới lòng mẹ và cầu chúc cho nó.


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Ảnh đại diện

Cây Banyan (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Hỡi cây đa tóc râu tua tủa đứng bên bờ ao, ngươi có quên đứa bé, như những con chim làm tổ trên cành rồi bỏ ngươi hay không?

Ngươi không còn nhớ sao, nó ngồi bên cửa sổ trố mắt nhìn đám rễ lòa xòa đâm xuống đất?

Những người đàn bà mang bình ra ao kín nước, và cái bóng đen kếch sù của ngươi đong đưa trên mặt ao như giấc ngủ cựa mình thức dậy.

Ánh mặt trời nhẩy múa trên những sóng lăn tăn như muôn ngàn con thoi tí hon không ngừng dệt tấm thảm vàng.

Đôi vịt cưỡi bóng bơi bên bờ sậy, và đứa bé ngồi im nghĩ ngợi.

Nó ao ước thành gió thổi qua cành đa lao xao, thành bóng đa theo ngày chạy dài trên mặt nước, thành chim đậu trên cành đa cao tít, hay thành đôi vịt bềnh bồng giữa đám sậy bóng lung linh.


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Ảnh đại diện

Lời gọi (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Đêm đã khuya, nó bỏ đi và họ ngủ hết.  

Đêm giờ đã khuya và tôi gọi nó: “Lại đây, con yêu, trời đất đang yên ngủ; con hãy đến đây một chốc, chẳng ai hay đâu, khi sao trên đầu còn mãi ngắm sao”.

Nó bỏ đi khi cây đang đâm chồi non và xuân còn mới mẻ.

Giờ đây hoa đang nở rộ và tôi gọi: "Lại đây, con yêu. Bọn trẻ lượm hoa và đùa chơi vung vãi. Con có trở lại và lấy một bông bé bỏng cũng chẳng ai tiếc ai hoài".

Những kẻ quen đùa chơi vẫn đang chơi, hào phóng thay cuộc đời.

Tôi lắng nghe tiếng họ lao xao và gọi: "Lại đây, con yêu, vì lòng mẹ tình chan chứa đầy, và dù con có tới ngắt một nụ hôn bé bỏng trên môi người, có ai mà nỡ la rầy chi đâu".


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009
Ảnh đại diện

Kết thúc (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Phạm Hồng Dung, Phạm Bích Thuỷ

Mẹ ơi, đã đến lúc con đi; con đi đây.

Trong bóng tối nhá nhem của buổi bình minh đơn chiếc, mẹ quơ tay tìm con mẹ trên giường, con sẽ bảo: "Bé không còn đó nữa! -mẹ ơi, con đi đây".

Con sẽ thành một luồng khí nhẹ vuốt ve mẹ; và con sẽ là sóng lăn tăn trong nước mẹ tắm, hôn mẹ và hôn mẹ nữa.

Trong đêm lộng gió, khi mưa rì rào trên lá, mẹ sẽ nghe thấy con thầm thì trong giường và tiếng con cười lóe lên cùng ánh chớp qua cửa sổ ngỏ vào phòng mẹ.

Nếu mẹ nằm thao thức trên giường, nghĩ đến con mẹ đêm khuya khoắt mãi, con sẽ từ trên ngàn sao hát ru mẹ: "Ngủ đi, mẹ ngủ cho say..."

Bằng những ánh trăng lạc loài, con sẽ lẩn vào giường mẹ, nằm trên ngực mẹ khi mẹ ngủ.

Con sẽ thành giấc mộng, và qua riềm mi mẹ hé mở, con sẽ vào sâu giấc mẹ mơ; khi tỉnh dậy, mẹ nhìn quanh ngơ ngác, lúc đó như con đom đóm lấp lánh con sẽ lướt vào bóng đêm.  

Đến tết Trung Thu, trẻ con hàng xóm tới nhà đùa chơi, con sẽ tan vào nhạc sáo  du dương trong tim mẹ suốt ngày.

Dì sẽ tới với quà Trung Thu và sẽ hỏi: "Con chị đâu rồi?" .

Mẹ ơi, mẹ sẽ nói với dì nhè nhẹ: "Nó ở trong đôi mắt tôi, trong thân thể tôi và linh hồn tôi."


Nguồn: Thơ R.Tagore, NXB Văn học, 2009

Trang trong tổng số 3 trang (21 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối