Thơ » Anh » John Keats
Đăng bởi ngo_ai_nee vào 10/07/2007 05:18
Ah, what can ail thee, wretched wight,
Alone and palely loitering?
The sedge is withered from the lake,
And no birds sing.
Ah, what can ail thee, wretched wight,
So haggard and so woe-begone
The squirrel's granary is full,
And the harvest's done.
I see a lily on thy brow
With anguish moist and fever dew,
And on thy cheek a fading rose
Fast withereth too.
I met a lady in the meads,
Full beautiful, a faery's child:
Her hair was long, her foot was light,
And her eyes were wild.
I set her on my pacing steed,
And nothing else saw all day long;
For sideways would she lean, and sing
A faery's song.
I made a garland for her head,
And bracelets too, and fragrant zone;
She looked at me as she did love,
And made sweet moan.
She found me roots of relish sweet,
And honey wild, and manna dew,
And sure in language strange she said,
"I love thee true!"
She took me to her elfin grot,
And there she gazed and sighed deep,
And there I shut her wild, sad eyes--
So kissed to sleep.
And there we slumbered on the moss,
And there I dreamed, ah! woe betide,
The latest dream I ever dreamed
On the cold hill side.
I saw pale kings, and princes too,
Pale warriors, death-pale were they all;
Who cried--"La belle Dame sans merci
Hath thee in thrall!"
I saw their starved lips in the gloam,
With horrid warning gaped wide,
And I awoke and found me here,
On the cold hill side.
And that is why I sojourn here,
Alone and palely loitering,
Though the sedge is withered from the lake,
And no birds sing.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi ngo_ai_nee ngày 10/07/2007 05:18
Có 1 người thích
"Chàng kỵ sĩ có điều chi phiền muộn
Mà đi lang thang buồn bã một mình?
Để cây bên hồ chỉ còn lá rụng
Và chẳng còn nghe tiếng hót của chim.
Chàng kỵ sĩ có điều chi phiền muộn
Có điều chi lo lắng ở trong lòng?
Cho chú sóc một vụ mùa đầy đặn
Đã kết thúc mùa gặt hái trên đồng.
Ta thấy rằng: như hoa huệ trong sương
Vầng trán ngươi ướt đầm đìa lạnh lẽo
Có điều chi đau đớn lắm trong hồn
Đôi má ngươi như hoa hồng đang héo".
Ta đã gặp trên đồng người con gái
Nàng đẹp xinh tựa như một cô tiên
Mái tóc dài, gót chân nàng tươi rói
Và lẳng lơ, hoang dại ánh mắt nhìn.
Ta kết vòng hoa cho nàng đội lên đầu
Vòng đeo tay toả hương thơm ngào ngạt
Nàng nhìn ta với ánh mắt u sầu
Và ta nghe tiếng thở dài dịu ngọt.
Ta bế nàng lên yên ngựa của mình
Suốt cả ngày với nàng trong yên lặng
Nàng cất lên những bài hát của tiên
Đôi mắt nàng nhìn về nơi xa vắng.
Nàng trao ta cội nguồn hương dịu mát
Và những gì mật ngọt tháng ngày xanh
Rồi thốt lên những lời kỳ quặc:
“Em yêu anh chân thành”.
Nàng đưa ta vào lâu đài tình ái
Rồi nàng khóc nghe nức nở trong hồn
Ta nhìn thấy đôi mắt nàng hoang dại
Ngắm nhìn ta say đắm tựa môi hôn.
Nàng vỗ về, ru ta vào giấc ngủ
Ta đi vào giấc mộng – nhưng than ôi!
Giấc mơ cuối cùng ta không còn nhớ
Rằng chỉ mình ta lạnh lẽo trên đồi.
Ta nằm mơ thấy hoàng tử tình si
Vẻ tái nhợt trong cơn đau gào thét:
“La Belle Dame Sans Merci
Ngươi thấy rồi và ngươi đã chết!”
Ta nhìn thấy những bờ môi khát khao
Đang gào lên những lời nghe khiếp đảm.
Ta tỉnh giấc và thấy trên đồi cao
Một mình ta nằm bên bờ dốc lạnh.
Từ dạo đấy ta đâm ra thờ thẩn
Vẻ xanh xao ta lảng vảng một mình
Cây bên hồ giờ chỉ còn lá rụng
Và chẳng còn nghe tiếng hót của chim.
“Ôi, hỡi chàng khổ não khốn cùng,
Sao lảng vảng một mình, vàng võ?
Cỏ lác khô rồi, bên bờ hồ,
Chẳng chim hót nữa.
Ôi, hỡi chàng khổ não khốn cùng,
Sao tàn tạ, ủ ê, đau đớn?
Kho sóc đã đầy, vụ mùa xong,
Chàng còn vương vấn?
Ta thấy trên trán đoá huệ tây
Sương sốt, đau thương thấm ướt đầy,
Và trên má, đoá hồng vừa đây
Cũng dần héo rữa.”
Ta gặp một nàng trên đồng cỏ,
Xinh tuyệt trần, con tiên kiều diễm:
Tóc dài, chân nhẹ, mắt uyên thâm,
Mắt nàng hoang dại.
Ta đặt nàng lên ngựa ta cưỡi,
Chẳng màng chi nữa suốt ngày dài;
Vì nàng nghiêng tựa, cất lên lời
Hát ca tiên nữ.
Ta kết vòng hoa đội lên đầu,
Vòng tay, đai thắt, hương thơm ngâu;
Nàng nhìn ta như thể yêu nhau,
Khẽ rên nũng nịu.
Nàng kiếm cho ta rễ cây ngon,
Mật ong rừng, sương bánh manna,
Rồi bằng ngôn ngữ lạ, nàng ca:
“Yêu chàng tha thiết!”
Nàng đưa ta tới hang yêu tinh,
Nàng nhìn, nàng khẽ thở thật dài,
Ta nhắm đôi mắt buồn, hoang dại
- Hôn nàng giấc ngủ.
Ta ngủ trên rêu, trong hang đó,
Ta mơ, ôi!
Giấc mộng rủi ro,
Giấc mơ cuối cùng ta từng có
Trên đồi hiu quạnh.
Ta thấy vua chúa, tướng quân kia,
Tất cả đều tái như xác chết;
Họ thét lên:
“Người Đẹp Vô Tình Đã trói buộc chàng!”
Ta thấy môi khô, miệng hé ra,
Cảnh báo kinh hoàng trong bóng tối,
Ta bừng tỉnh giấc, thấy mình đây,
Trên đồi băng giá.
Và đó là lý do ta ở lại,
Lẻ loi và tái nhợt đi lại,
Dù cỏ lác khô rồi bên hồ,
Chẳng chim hót nữa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.