Con sói kia làm tôi nhớ lại
Đời bạn y tệ hại hơn nhiều
Trong chuyện sau đời hắn bị tiêu:

Trước cửa một căn nhà tách biệt
Ngài Sói ta rình riết ngày đêm
Cả kho dự trữ gợi thèm
Bê non, cừu nhỏ, nào chiên nào gà
Tên kẻ cắp chờ đà chán chết
Bỗng nhiên nghe tiếng hát trẻ thơ
Tiếng bà mẹ mắng bất ngờ
Doạ không chịu lặng thì đưa sói vồ
Sói cám ơn trời cho chuyện ấy
Đã sẵn sàng nhưng lại nghe thêm
Tiếng bà dịu giọng động viên:
"Đừng kêu, nó đến giết liền không tha"
Sói thốt lên: "Thật là quá quắt
Nói và làm khác thật hay sao?
Sói này chẳng phải ngốc đâu
Mà họ xử sự ngõ hầu xem khinh!
Ước gì thằng bé xinh xinh
Vào rừng hái quả một mình rồi coi"
Sói dứt lời, mọi người ra tới
Chó xồm liền giữ sói đứng yên
Đinh ba, lao nhọn vung lên:
"Việc chi mày xuống tận miền này đây?"
Nghe xong điều sói giãi bày
Bà mẹ liền nói: "Xin mày thương tao!
Định ăn thịt con tao đấy hẳn?
Tao nuôi con để tặng cho mày
Để mày đánh chén no say?"
Sói ta bị hạ thủ ngay tức thì
Chặt đầu, một chân đem đi
Trình lên lãnh chúa quyền uy trong làng
Vị này bèn cho mang ra cửa
Trưng bày kèm ngạn ngữ liền bên:

"Xin quý vị sói chớ tin
Lời bà mẹ mắng con mình đang la"


Nguồn: 200 bài ngụ ngôn Jean de La Fontaine, NXB Thế giới, 2003
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)