Thơ » Anh » Jane Taylor
Đăng bởi hongha83 vào 08/08/2025 07:36
Who fed me from her gentle breast
And hushed me in her arms to rest,
And on my cheek sweet kisses prest?
My mother.
When sleep forsook my open eye,
Who was it sung sweet lullaby
And rocked me that I should not cry?
My mother.
Who sat and watched my infant head
When sleeping in my cradle bed,
And tears of sweet affection shed?
My mother.
When pain and sickness made me cry,
Who gazed upon my heavy eye
And wept, for fear that I should die?
My mother.
Who ran to help me when I fell
And would some pretty story tell,
Or kiss the part to make it well?
My mother.
Who taught my infant lips to pray,
To love God’s holy word and day,
And walk in wisdom’s pleasant way?
My mother.
And can I ever cease to be
Affectionate and kind to thee
Who wast so very kind to me,-
My mother
Oh no, the thought I cannot bear;
And if God please my life to spare
I hope I shall reward thy care,
My mother.
When thou art feeble, old and gray,
My healthy arm shall be thy stay,
And I will soothe thy pains away,
My mother
Ans when I see thee hang thy head,
‘Twill be my turn to watch thy bed,
And tears of sweet affection shed,-
My mother.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 08/08/2025 07:36
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 08/08/2025 18:42
Ai rót vào tôi giọt sữa trong
Và ru tôi ngủ giấc say nồng?
Ai hôn âu yếm vào đôi má?
Mẹ vô song.
Lau ráo u buồn giọt lệ vơi,
Tiếng ai vang vọng điệu ru hời
Cho tôi êm ả khi thao thức?
Mẹ tuyệt vời.
Ai lặng mơ màng ngắm dáng tôi
Gối nồng thiêm thiếp giữa xe nôi,
Giọt thương chan chứa bờ mi mỏng?
Mẹ nhất đời.
Mưa gió vào tôi bật tiếng ngân
Ai nhìn da diết vẻ bâng khuâng,
Sợ tôi chắp cánh miền hư ảo?
Mẹ tuyệt trần.
Tôi ngã, ai nâng mỗi bước liền,
Tôi buồn, ai kể chuyện thần tiên
Và hôn xoa dịu vùng đau nhức?
Mẹ dịu hiền.
Ai dạy môi tôi biết nguyện cầu,
Biết vâng thánh ý Đấng trên cao
Và đi theo hướng đời chân thực?
Mẹ nhiệm mầu.
Chẳng thể nào vơi ánh lửa thiêng,
Hồn tôi thắp sáng Mẹ triền miên,
Người trao vô hạn niềm thương mến,
Mẹ vô biên.
Nào dám mông lung ý xót xa
Ơn trời tươi thắm mộng đời hoa,
Nhuỵ thơm hương sống con dâng kính
Mẹ hiền hoà.
Mẹ đã mờ phai nét diễm kiều,
Tay con - Mẹ tựa buổi đìu hiu -
Xua tan vàng vọt đang vây bủa
Mẹ thương yêu.
Bóng Mẹ nghiêng theo sợi nắng vàng,
Con về quấn quít trọn thời gian,
Giọt tình lai láng dòng thương xót
Mẹ vô vàn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.