Ai rót vào tôi giọt sữa trong
Và ru tôi ngủ giấc say nồng?
Ai hôn âu yếm vào đôi má?
Mẹ vô song.

Lau ráo u buồn giọt lệ vơi,
Tiếng ai vang vọng điệu ru hời
Cho tôi êm ả khi thao thức?
Mẹ tuyệt vời.

Ai lặng mơ màng ngắm dáng tôi
Gối nồng thiêm thiếp giữa xe nôi,
Giọt thương chan chứa bờ mi mỏng?
Mẹ nhất đời.

Mưa gió vào tôi bật tiếng ngân
Ai nhìn da diết vẻ bâng khuâng,
Sợ tôi chắp cánh miền hư ảo?
Mẹ tuyệt trần.

Tôi ngã, ai nâng mỗi bước liền,
Tôi buồn, ai kể chuyện thần tiên
Và hôn xoa dịu vùng đau nhức?
Mẹ dịu hiền.

Ai dạy môi tôi biết nguyện cầu,
Biết vâng thánh ý Đấng trên cao
Và đi theo hướng đời chân thực?
Mẹ nhiệm mầu.

Chẳng thể nào vơi ánh lửa thiêng,
Hồn tôi thắp sáng Mẹ triền miên,
Người trao vô hạn niềm thương mến,
Mẹ vô biên.

Nào dám mông lung ý xót xa
Ơn trời tươi thắm mộng đời hoa,
Nhuỵ thơm hương sống con dâng kính
Mẹ hiền hoà.

Mẹ đã mờ phai nét diễm kiều,
Tay con - Mẹ tựa buổi đìu hiu -
Xua tan vàng vọt đang vây bủa
Mẹ thương yêu.

Bóng Mẹ nghiêng theo sợi nắng vàng,
Con về quấn quít trọn thời gian,
Giọt tình lai láng dòng thương xót
Mẹ vô vàn.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)