Đả đảo chủ nghĩa tư bản, hãy giao bánh mỳ và chính quyền cho những người lao động
Chúng ta ngụp lặn trong nước bẩn đồng tiền
Vũ khí thân yêu kêu gọi chúng ta
Thúc giục đi hỡi vũ khí thiết tha
Phải nhắc chúng ta không có đấu tranh thì không thắng được

Từng bước chắc nịch chúng ta đi
Chúng ta có đoàn quân những người còn và những người đã mất
Từ dưới đất, từ hầm mỏ, chúng ta đến đây cùng hội nghị trên đồi
Thời đại cuốn bức màn sương, rừng núi sáng tươi
Thời đại cuốn bức màn sương, thời đại với ta là gánh nặng

Với cái nghèo đeo đẳng
Với bánh mỳ hôi trước lúc người thợ dùng
Với khoai thối trước khi đun
Với sữa trở mùi trước khi vào tách
Với cái hôn trước khi hôn không còn trinh bạch
Với cái nhà trước khi vào đã vẹo xiêu
Với áo quần chưa mặc đã tiêu điều
Với cái tự do, anh chưa sinh, đã thành áp bức
Với điếu thuốc tàn trước khi anh hút
Với đồng tiền trở thành sức lao động trước khi anh thợ nên nghề
Và anh nện từng nhát búa
Thế giới ơi!
Nơi miếng sắt
sắp nung trên lửa

Thơ ta ơi, với quần chúng hoà vào, hãy tham gia vào cuộc đấu tranh giai cấp

Đồng chí ơi, hãy xuống phương nam, tôi sẽ lên phương Bắc


Nguồn: Thơ Attila József, NXB Văn hoá, 1963
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)