Có một người đã từng rất gần,
Nay hoá gió, đi ngang lòng rất nhẹ.
Chiều đổ mưa trên bậc thềm lặng lẽ,
Tôi ngồi nghe hồn vỡ giữa trời giông.
Có một thời mày nói mày yêu tao,
Tin ngây dại, như mầm non đón nắng.
Nào hay nắng cũng có ngày im lặng,
Lá úa rồi, tình cạn cũng theo thu.
Tôi giấu người trong mắt chớm sương mù,
Trong làn khói nơi mái chùa thanh vắng.
Trong lá thư tôi định rồi không chắp,
Chỉ nguyện thầm tên một ả xa xăm.
Không trách người, chẳng hận, chẳng hoài nghi,
Chỉ thấy lạnh mỗi lần trời trở gió.
Tôi vẫn đợi – như cành cây khô đó,
Ngóng một ngày lá lại về cành xưa.
Tình đã cũ, lòng thì chưa kịp tỉnh,
Chân vẫn quen những lối cũ không người.
Tự hỏi ta cố chấp chi cho đáng,
Mây của trời rồi gió cũng mang đi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.