Mây thả tơ mềm vương ngõ vắng
Heo may gõ cửa thức mùa sang
Nắng nhẹ mơ màng soi đáy mắt
Nhớ người xa thẳm, bước lang thang.
Chiều buông nhuộm tím vạt môi mềm
Gió thoảng hương thầm nhắc gọi tên
Cánh nhạn đơn côi tìm bến cũ
Thương người góc phố lạ không quen.
Lòng bỗng bâng khuâng tựa khói sương
Gói cả trời xanh gửi dặm đường
Ước chi gặp lại ngày xưa ấy
Để trọn vần thơ giữa mùa thương.
Ngàn năm mây trắng vẫn phiêu du
Nhớ nhung dệt kín lối sương mù
Em giữ trong tim tà áo mỏng
Một thời son trẻ dưới trời thu
Quên rồi dáng hình, quên môi mắt
Chẳng còn thao thức những đêm thâu
Ta nay không giống ta ngày cũ
Vết sẹo thời gian đã nhạt màu.
Dông bão đi qua ngoài cánh cửa
Lòng nay tĩnh lặng tựa mặt hồ
Ta không còn đợi người phương ấy
Chẳng còn mộng tưởng, chẳng hoang sơ.
Mùa thương giờ chỉ là mây khói
Nhẹ bước chân qua vạn nẻo đường
Tự nắm tay mình đi dưới nắng
Thong dong rũ sạch những sầu thương.
Lâm Đồng, 25/3/2026.
Dừng chân viết vội vài câu thơ.
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.