Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Lời khải hoàn vang vọng trên ngọn sóng
Ta của cát vàng, của gió nắng hanh hao.

Kìa anh, sao anh lặng ở đấy?
Chẳng phả gió rát, cát cháy khắc nghiệt
Chỉ một màu xanh... ôi, xanh đến ngắt!
Xanh rờn như thuở mới bước ra đi.

Đất mẹ gầy ôm lấy dáng thư sinh
Vết bom cũ vẫn chưa liền da thịt
Anh nhắm mắt giữa hoàng hôn mù mịt
Hay ngủ trong lòng tuổi trẻ chưa phai?

Cát trắng thôi bay, cát cũng mệt rồi
Gió thôi gào thét, gió ngồi sụp xuống
Thương kẻ tóc xanh chưa từng lỗi hẹn
Mà nằm im lìm cho cỏ mọc xuyên qua.

Mười sáu năm, tôi thấy lại tình ta
Trong vạt áo bạc màu sương khói ấy
Biển chẳng gào lên, biển chỉ run rẩy
Khóc bằng từng đợt sóng vỗ âm thầm.

Anh cứ nằm đây, giữa lặng lẽ ngàn năm
Nghe thời gian đi qua trên đầu súng gãy
Gió không rát nữa, cát không khắc nghiệt nữa
Chỉ có lòng người là mãi thắt chưa yên.

Kìa sắc cờ bay rực giữa hừng đông
Nắng nhuộm sân trường, hồng lên má trẻ
Phan Thiết gió lộng, khát khao sức trẻ
Khải hoàn ca tiếp bước những anh linh.

Lâm Đồng 15/4/2026.
Có dịp đến thăm Nghĩa trang Liệt sĩ tại Bình Thuận.