Trước mặt tôi, có bao người xuất hiện
Trông đổi thay hơn cả phố phường
Họ bước đi trong u buồn, ảm đạm
Như những đống tro tàn chuyển động, thê lương

Những người gầy, nay mỏng manh, xơ xác
Những kẻ mỡ màng, càng béo tốt hơn
Các em nhỏ, trông già hơn tuổi tác
Những người già lại hoá trẻ em

Ngày tôi đi, chúng là bầy bê nhỏ
Nay trở về, thành những chú bò to
Trước là đàn ngỗng con, mới nở
Nay trở về, lông cánh phởn phơ

Bà lão Gu-đên điểm trang son phấn
Trông mỹ miều như tiên cá lừng danh
Có mớ tóc đen xoăn mới sắm
Và hai hàng răng trắng long lanh

Anh bạn tôi, người chuyên bán giấy
Dáng xem chừng trẻ đẹp hơn xưa
Mớ tóc vàng trên đầu phất phới
Trông như vị thánh Giô-han-nơ

Một người khác... từ xa, tôi thấy
Tạt qua đường, vội vã bước đi
Tinh thần anh... cũng như trụi cháy
Được bảo toàn bởi giống hải ly

Tôi cũng thấy bóng người kiểm duyệt
Của tôi xưa. Thấp thoáng trong sương
Vào chợ ngỗng, người xưa, tôi gặp
Lưng ông còng như bị ép xuống đường

Hai chúng tôi cùng đưa tay lắc mạnh
Trên mi ông giọt lệ trào ra
Hẳn gặp tôi, ông mừng ghê lắm
Cảnh tượng đây xúc động khó ngờ

Bạn bè cũ, chưa tìm lại đủ
Có những người vĩnh viễn đi xa
Gium-pê-liu, tôi không thấy nữa
Bạn đâu rồi, ơi bạn của ta!

Ét-lê, cứ như vừa giải thoát
Cả tâm hồn cũng vậy. Giờ đây
Chập chờn bay khác nào Xê-ráp
Bên ngai vàng của Thánh Giê-hô-vây

Thật vô ích - tôi đi khắp phố
Không sao tìm nổi thứ cần mua
Nào cốc chén, bát ăn bằng sứ
Xưa bán đầy các ngõ Ham-bua

Chó Xa-ra, con chó xù năm ấy
Rất thuỷ chung. Nay cũng chết rồi
Một tổn thất! Mà tôi cảm thấy
Cam-pê đau hơn cả đám người

Sự liên kết cả quốc gia Ham-buốc
Được kết tinh từ ý tưởng con người
Dù Do thái hay dân Cơ đốc
Cả hai đều keo cú vậy thôi

Dân Cơ đốc, thảy đều khá tốt
Cứ vào trưa, ăn uống đủ đầy
Thay vị trí, vẫn trả tiền chính xác
Trước cả khi Rê-xpít-tác đến ngày

Người Do thái lại chia làm hai phái
Phái cũ xưa tụ hội ở giáo đường
Phái tuổi trẻ vào đền xây dựng mới
Rõ ràng là mỗi phái một phương

Phái tuổi trẻ đều ăn thịt lợn
Tỏ ra mình hiểu rõ đời hơn
Họ dân chủ, có phần nhân nhượng
Trong lúc phái già chống đối dữ hơn

Tôi yêu phái già, tôi yêu phái trẻ
Nhưng vẫn trung một Chúa vĩnh hằng
Tôi càng yêu đàn cá con hơn nữa
Cá trích cơm xông khói thơm lừng


Nguồn: Nước Đức, chuyện cổ tích mùa đông và 25 bài thơ khác, Heinrich Heine, (Trần Đương dịch), NXB Văn hoá thông tin, 2008
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)