Khi tôi đến Xuê-len, chiều đã muộn
Chỉ còn nghe sông nước chảy rì rầm
Luồng khí Đức phả vào mát lịm
Tôi đắm chìm những phút bâng khuâng

Cơn thèm đến - tôi ngồi đây đánh chén
Hai món này: bánh trứng, giăm bông
Bởi các món ăn vào vào quá muộn
Uống thêm vài chén rượu sông Ranh

Rượu sông Ranh vàng tươi, óng ả
Trong cốc thuỷ tinh xanh biếc Rô-ma
Uống cốc vại xem chừng mới đã
Rượu bất ngờ xốc tận mũi ta!

Xộc vào mũi, rượu vang ngọt quá!
Nén làm sao cơn khoái lạc dâng trào!
Rượu đẩy ta vào bình minh, trắng xoá
Vào đến từng ngõ phố xôn xao

Chúng nhìn tôi - những ngôi nhà đá
Chừng muốn kể tôi nghe các huyền thoại bao đời
Về thành phố Xuê-len cổ xưa, băng giá
Lịch sử thiêng liêng giữ kín trong người

Phải rồi, nơi đây, ngày xưa tăng lữ
Đã nêu cao sự ngoan đạo phi thường
Những kẻ mặc đồ đen ra tay thống trị
Mà Hút-ten mô tả rất am tường

Thời Trung cổ, nơi đây, ni cô, tu sĩ
Bao ngày đêm nhảy múa, hát vang
Xoen đã viết những chuyện đời như thế
Sự phanh phui độc địa nào bằng!

Lửa đã cháy, nơi đây, thành đống
Nuốt trôi đi bao sách vở, con người
Chuông đã nổi, ngân lên, vang vọng
Và Ê-lai-xơn từng hát bao lời

Sự ngu ngốc và hành vi độc ác
Một thời gây mưa gió nơi đây
Như bầy chó chạy hoang qua ngõ ngách
Vẫn hiện hình nguyên vẹn đến hôm nay

Nhưng hãy trông! Trong ánh trăng mờ tỏ
Kẻ đồng hành vĩ đại giữa trần gian!
Nó nhô lên, bóng đen trùm ngạo nghễ
Ấy chính là nhà thờ lớn Xuê-len!

Nó sẽ là ngục Bax-ti về tư tưởng
Và bọn Rô-ma ranh mãnh nghĩ rằng:
Trong ngục thất khổng lồ này, chắc chắn
Sẽ làm mòn lý trí Đức được chăng!

Nhưng Lu-thơ đến kia - và ông nói:
"Dừng lại đi!". Từ ấy đến bây giờ
Việc xây dựng nhà thờ không tiếp nối
Và công trình bỏ dở tự ngày xưa

Việc xây dựng dở dang - quả là tốt đẹp
Đài kỷ niệm xưa của một công trình
Về sức mạnh của dân tộc Đức
Và nói lên sứ mệnh đạo Tin lành!

Hỡi chúng bay, bọn người láu cá
Muốn đưa tay yếu ớt để hoàn thành
Nhà thờ lớn - một công trình dang dở
Toà lâu đài cũ rích bên sông Ranh!

Ôi điên dại! Thật là hư ảo
Khi rung rung túi bạc ở nhà thờ
Khi lạy lục những người tà giáo
Và cả người Do Thái. Chỉ danh hư!

Phran-xơ Litx, con người vĩ đại
Đã uổng công soạn nhạc hiến nhà thờ
Và nhà vua, đầy tài năng đến vậy
Cũng uổng công tuyên cáo trước nhà thờ!

Nhà thờ lớn Xuê-len, sẽ không hoàn thiện
Dẫu bọn hề ở xứ sở Sva-ben
Đẫ gửi tới một con tàu toàn đá
Để tiếp tay công việc ở Xuê-len

Sẽ chẳng hoàn thành! Dẫu quạ đen và cú
Cứ gào lên trong ý tưởng điên rồ:
Bọn chúng nó hằng mơ và thích thú
Được sống trong ngọn tháp của nhà thờ

Và thậm chí, phải rồi, đến lúc
Nhà thờ kia không thể hoàn thành
Những phòng lớn bên trong sẽ thành chuồng tá túc
Bầy ngựa kia sẽ mặc sức tung hoành!

"Nhà thờ lớn sẽ hoá ra chuồng ngựa
Vậy chúng mình sẽ xử sự sao đây:
Ba thầy pháp đang nghỉ ngơi trong đó
Cạnh tủ chứa đầy bánh thánh lâu nay?"

Tôi đã nghe có người hỏi thế
Nhưng giữa thời ta, đâu phải băn khoăn!
Ba thầy pháp đến từ nơi chân trời góc bể
Họ có thể tìm đường đâu đó kiếm ăn

Mọi người sẽ làm, theo lời tôi khuyên bảo
"Hãy nhốt mỗi thầy vào một giỏ sắt đi!"
Các giỏ ấy, đem treo lên ngọn tháp
Tháp này mang tên gọi: Thánh Lam-béc-ti

Treo bên phải, sẽ là thầy Ban-thát
Bên trái là thầy pháp Men-chi-o
Còn ở giữa: Va-xpa. Có trời biết được
Ba người này trú ngụ nơi mô!

Cái liên minh thánh thần của miền Đông Á
Được suy tôn theo giáo luật cả rồi
Nhưng có lẽ không lúc nào cũng thoả
Khi làm người ngoan đạo của muôn nơi

Thầy Men-chi-o và thầy Ban-thát
Nghe nói đã thành hai kẻ thộn, ngu
Thầy Ca-xpa, không giữ lời sau trước
Cũng được mệnh danh là kẻ điên rồ


Nguồn: "Nước Đức - Một truyện cổ tích mùa đông" và 25 bài thơ khác, NXB Văn hoá thông tin, 2009
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)